Câm câm câm miệng 3


Chương 3

Sáng sớm hôm sau, Di Châu là bị lạnh mà tỉnh.

Nàng mở mắt ra thì phát hiện trước mặt mình có một nam nhân đang đứng, trong lòng Di Châu rất phẫn nộ – cho dù người kia, chỉ là một thái giám.

Vị công công này là người hầu hạ bên người Nhị hoàng tử, tự xưng là “Đại tổng quản Tu Nhân Cung”, tên gọi Quốc Cường, lúc này ông ta đang cong ngón tay thành Lan Hoa Chỉ*, chỉ vào cửa nói: “Điện hạ có lệnh, bọn bịp bợm giang hồ các ngươi lập tức cút ra khỏi Tu Nhân Cung!”

*Lan hoa chỉ: ngón tay xếp thành hình hoa lan.

lan-hoa-chi-c3

Lúc này Di Châu mới phát hiện, hành lý của nàng không biết đã bị ném ra sân từ lúc nào, lúc này bên người ngay cả cái áo khoác ngoài cũng chẳng còn.

Nàng cũng biết tức giận chứ, chọc giận nàng, nàng cũng không chịu yếu thế mà nói: “Điện hạ, điện hạ nào? Lúc trước chính miệng Hoàng hậu nương nương hạ ý chỉ để cho chúng ta ở lại đây, làm sao các ngươi có thể tự tiện đuổi chúng ta ra ngoài chứ?”

“Ta mặc kệ, ta mặc kệ!” Thấy Di Châu không chịu phối hợp, Quốc Cường nói xong định kéo cổ tay nàng.

Di Châu ghét bỏ mà né đi, lạnh lùng nói: “Không được chạm vào ta!”

Quốc Cường hoảng sợ, nhất thời lại bị khí thế của nàng hù dọa, quên khuấy cả động tác.

Giữa lúc hai người đang giằng co thì ngoài cửa truyền tới tiếng của Hoa Ngự Nhất, “Là, là bản vương, bảo, bảo ngươi cút.”

Sau quán lễ, hắn thụ phong Hằng Vương, do đó tự xưng là “Bản vương”.

Di Châu nghe thấy tiếng bước chân vội vã đi tới cửa, rồi thấy Hoa Ngự Nhất mặt tối sầm đứng cách đó không xa, bày ra vẻ mặt người lạ chớ tới gần.

“Bản, bản vương, không, không, thích –”

Nhìn thấy áo khoác bị hắn giẫm ở dưới chân, Di Châu tức giận nói: “Ngài không thể không nói đạo lý như thế được!”

Hoa Ngự Nhất thấy nàng lại dám ngắt lời mình, vô cùng tức giận gấp gáp nói, “Cùng, cùng người khác –”

“Người khác gì chứ! Ta cùng phụ thân vào ở trong tẩm cung của điện hạ, vậy tức là chúng ta chỉ chữa bệnh cho một mình ngài, vậy chúng ta không phải là người một nhà sao?”

“Sống, sống, sống dưới cùng một mái nhà!” Cuối cùng cũng nói xong câu này, hắn không khỏi mệt mỏi thở ra một hơi.

“Ngài ở chính điện rộng rãi, cha con chúng ta chỉ chiếm hai gian sương phòng nho nhỏ, như vậy làm sao có thể tính là sống cùng một mái nhà với ngài được? Dù ngài là vương gia, cũng không thể không nói đạo lý như vậy chứ.”

“Đem, đem…”

Còn chưa nói hết câu, Di Châu đã quay đầu sang bảo Quốc Cường: “Còn đứng ngây đó làm gì, không nghe thấy điện hạ bảo các ngươi đem trả đồ đạc lại cho ta à?”

“A a, vâng, Bộ cô nương.” Quốc Cường vậy mà đột nhiên cực kỳ nghe lời, ngay cả Hoa Ngự Nhất cũng phải trợn tròn mắt.

Hắn trừng mắt nói: “Phản, phản, phản, phản –”

“Phản cái gì?” Di Châu cười lạnh, “Dù sao thì mặc kệ ngài nói gì, không chữa khỏi bệnh cho điện hạ, chúng ta sẽ không đi.”

“Giọng điệu ghê gớm thật! Vậy nếu các ngươi không chữa được bệnh cho Ngự Nhất thì sao?” Một giọng nữ trong trẻo đột nhiên xen ngang, Di Châu cùng Hoa Ngự Nhất theo tiếng mà nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử mặc váy lụa màu vàng nhạt hoa khói bước qua cửa tiến vào. Nàng vấn cao tóc kiểu linh xà kế*, khóe mắt đuôi mày hơi nhếch lên, tuổi còn trẻ, nhưng dáng vẻ đã vô cùng sắc bén.

*Linh Xà kế:

linh-xa-ke-c3

Quốc Cường phản ứng đầu tiên, hắn xun xoe tiến đến, thi lễ nói: “Tiểu Cường thỉnh an An Mẫn quận chúa!”

Tiểu… Cường*?

*Tiểu Cường cũng là con gián.

Di Châu nghe mà thấy ê cả hàm răng, có điều nhờ phúc Tiểu Cường công công này, nàng ít nhất cũng biết được thân phận của cô gái trước mặt, cũng thi lễ rất ra dáng. Nhưng đối phương hiển nhiên không cảm kích, hai mắt vẫn sáng quắc nhìn nàng chòng chọc, nói: “Ngươi vẫn chưa trả lời bản quận chúa đâu đấy, nếu không chữa khỏi bệnh không tiện nói ra của Ngự Nhất, ngươi định tạ tội thế nào?”

“Ta… ” Di Châu ngẩng đầu lên, đột nhiên ái muội liếc Hoa Ngự Nhất một cái, “Ta không biết điện hạ còn có bệnh không tiện nói ra đấy?”

Trên mặt Hoa Ngự Nhất đột nhiên đỏ ửng một mảng trông rất khả nghi, hắn lúng túng trừng An Mẫn quận chúa một cái, thấp giọng mắng: “Thanh, Thanh Từ, không, không được, nói, nói lung tung!”

Sau khi lỡ miệng một lần, khí thế của Hoa Thanh Từ lập tức xẹp xuống hơn nửa, “A, dù sao thì chính là cái bệnh nói chuyện không lưu loát của Ngự Nhất đấy!”

Di Châu thầm nói hỏng bét, không thể không nói, Hoa Thanh Từ ép hỏi làm nàng cảm thấy rất khó xử. Nếu nói là không chữa khỏi được cho hắn, nàng sẽ lập tức bị đuổi ra ngoài. Nếu nói là có thể chữa trị được, ngay cả Bộ Hành Vân còn không thể khẳng định, nàng sao dám tuỳ tiện khoe khoang khoác lác?

Hoa Thanh Từ thấy nàng chần chừ, sắc mặt không khỏi trở nên vui mừng, “Tội khi quân sẽ bị chém đầu! Ngươi phải hiểu rõ đấy nhé!”

Không sai, nàng đúng là hiểu rất rõ ràng. Nếu nàng hoàn toàn chưa nắm chắc mà còn ở đây mạnh miệng, chỉ e sẽ hại chính cha con họ.

Đương lúc Di Châu đang khó xử đến cực điểm, làm cho nàng vô cùng ngạc nhiên là, Hoa Ngự Nhất bỗng dưng lên tiếng giải vây cho nàng, “Thanh Từ, đừng, đừng càn quấy.”

Hoa Thanh Từ rõ ràng sững sờ mất một lúc, hiển nhiên là không ngờ Hoa Ngự Nhất lại cùi chỏ hướng ra phía ngoài*, “Ngự Nhất! Người ta đâu có càn quấy! Mấy kẻ lừa đảo không rõ lai lịch này muội đã gặp nhiều lắm rồi, Hoàng hậu nương nương cũng thật là, sao có thể để cho bọn chúng ở cùng một chỗ với huynh chứ!”

*cùi chỏ hướng ra phía ngoài: ý nói quay ra giúp người ngoài thay vì người nhà.

Thấy Hoa Ngự Nhất trầm mặt không nói lời nào, Hoa Thanh Từ đành lần nữa hướng mắt về phía Di Châu.

Bây giờ nàng mới hiểu rõ vì sao nàng vừa nhìn Di Châu đã thấy không vừa mắt – thứ nhất, nàng không thích có người con gái khác vào ở tẩm cung của Hoa Ngự Nhất. Thứ hai, nữ nhân này lớn lên lại vô cùng xinh đẹp. Điểm quan trọng chết người nhất là, giờ khắc này, Di Châu chỉ mặc một bộ quần áo lót bằng lụa trắng hoa văn lá trúc. Mà vừa sáng tinh mơ, Hoa Ngự Nhất đã đứng ở cửa phòng nàng ta, lại còn giải vây thay nàng ta.

Hoa Thanh Từ đột nhiên kích động thở hổn hển, đầu ngón tay run rẩy chỉ vào Di Châu, hỏi Hoa Ngự Nhất, “Ngự Nhất, huynh thích nàng ta phải không? Không phải huynh nói là muốn cưới muội sao?”

Hoa Ngự Nhất: ”???”

Di Châu: “???”

Hoa Ngự Nhất chẳng hiểu mô tê gì, bởi vì hắn không biết mình đã tỏ ra thích nha đầu quê mùa Di Châu này ở chỗ nào.

Di Châu lại càng không hiểu sao, là vì Hoa Thanh Từ nói Hoa Ngự Nhất muốn lấy nàng ta. Mặc dù nàng ta chỉ là quận chúa chứ không phải công chúa, nhưng bọn họ đều họ Hoa mà, chẳng lẽ không phải là đường huynh muội* sao?

*Anh em con chú con bác, anh em bên họ nội.

Người nước Lỗ vậy mà lại lấy loạn như thế, đường huynh muội mà cũng thành thân với nhau được hả?

Nhưng Di Châu biết, bây giờ không phải lúc để nàng đặt câu hỏi. Bởi vì hai vị họ Hoa lúc này đều đỏ mắt, hận không thể lột sống nàng.

Hoa Ngự Nhất đúng thật là có chút tức giận. Từ nhỏ đến lớn, hắn đều quyết chí phải cưới một công chúa thực sự làm vợ. Nữ tử quý tộc bình thường hắn còn nhìn không vừa mắt, nói chi đến kiểu nữ tử dân gian bèo trôi cỏ dại như Di Châu.

Hắn càng sợ bị người ta hiểu lầm, lại càng nghẹn đỏ mặt, nói không ra lời. Rất lâu sau, hắn vẫn không ngừng lặp lại: “Toàn… Toàn… Toàn…”

Hoa Thanh Từ thấy hắn mãi không giải thích, tức giận lau nước mắt chạy đi.

Cho đến khi bóng dáng Hoa Thanh Từ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt bọn họ, Hoa Ngự Nhất mới rốt cục nói được một câu: “Toàn lời nhảm nhí!”

Di Châu: “…”

Nhưng mà, có lẽ là bởi vì chính mắt nhìn thấy một mặt yếu đuối của Hoa Ngự Nhất, so với An Mẫn quận chúa tính tình nóng nảy, Di Châu cũng không sợ hắn lắm. Cho nên chờ Hoa Thanh Từ vừa đi, nàng liền tò mò hỏi: “Đừng nói là ta và điện hạ không có gì, coi như là có đi chăng nữa – thì sao An Mẫn quận chúa lại kích động như thế? Ở nước Lỗ huynh muội quả thật có thể lấy nhau sao?”

Hoa Ngự Nhất trợn mắt lườm nàng một cái, “Đương, đương nhiên, không, không phải…” Hắn nhìn về phía Quốc Cường, Quốc Cường lập tức hiểu ý, giải thích cho Di Châu nghe.

Hóa ra phụ thân của Hoa Thanh Từ, Thụy An Vương vốn là họ Tiêu, lúc trước là thừa tướng nước Kiêu. Về sau ông ta lén lút trợ giúp nước Lỗ diệt nước Kiêu, khiến nước Lỗ nhảy vọt lên thành nước lớn thứ ba ở Trung Nguyên, công lao hết sức to lớn. Cho nên được ban cho họ hoàng tộc, hơn nữa còn phong vương.

“À.” Giờ thì Di Châu hiểu rồi.

Nói thẳng ra là cha Hoa Thanh Từ bán chủ cầu vinh, phản bội cố quốc, để có được vị trí như bây giờ.

Chẳng qua hiện nay thiên hạ đại loạn, cá lớn nuốt cá bé. Người thắng làm vua, đương nhiên sẽ ngụy biện bằng một lý do đẹp đẽ một chút.

“Vậy mới nói, An Mẫn quận chúa và điện hạ chúng ta không có quan hệ máu mủ. Trên dưới Tu Nhân Cung đều đã ngầm thừa nhận, An Mẫn quận chúa chính là Nhị hoàng tử phi tương lai của chúng ta!”

Quốc Cường hơi hất cằm lên, giống như trên mặt có viết “Lúc này cần phải vỗ tay” vậy.

Di Châu rất hiểu ý mà vỗ tay, lại thấy Hoa Ngự Nhất cau mày nói: “Toàn… Toàn… Toàn…”

Hắn “Toàn” nửa ngày cũng không nói được nguyên do, Di Châu nghe mà sốt ruột, nhịn không được tiếp lời cho hắn, “Điện hạ muốn nói là, hai người thật ra là vừa gặp đã yêu* đúng không?”

Hoa Ngự Nhất lắc đầu.

“Ngài muốn cùng An Mẫn quận chúa bên nhau đến lúc bạc đầu, một đời một kiếp*?”

Hoa Ngự Nhất vẫn lắc đầu.

Di Châu thấp giọng lẩm bẩm, “Rốt cuộc là cái gì nhỉ…”

“Toàn lời nhảm nhí*!” Cuối cùng hắn cũng nói đầy đủ được câu này ra, lập tức tinh thần sảng khoái.

* Nguyên văn Ngự Nhất nói Nhất phái hồ ngôn nghĩa là Toàn lời nói nhảm nhí, vô nghĩa’; nên Di Châu mới nghĩ ra các câu: “nhất kiến chung tình (yêu từ cái nhìn đầu tiên) và “nhất sinh nhất thế(một đời một kiếp).

Di Châu lại không hiểu hỏi: “Sao lại vẫn là lời nhảm nhí là thế nào?”

Hoa Ngự Nhất cũng lười giải thích cho nàng, liền xoay người đi.

Di Châu nhìn về phía Quốc Cường, Quốc Cường cũng là cái loại lắm điều không giấu được chuyện gì, “Đại khái là Điện hạ đang thẹn thùng đó mà.”

Di Châu “à” một tiếng, xoay người vào nhà thu dọn đống hỗn độn bên trong. Sáng sớm đã ầm ĩ cả lên, quả thật giày vò nàng mệt đến chết rồi.

Đợi một chút, hình như nàng đã quên một vấn đề gì đó rất quan trọng?

Cha nàng đâu?

Đợi đến khi Di Châu mệt bở hơi tai thu dọn xong phòng của hai người, Bộ Hành Vân mới thoải mái nhàn nhã từ bên ngoài trở về.

Thấy bộ mặt thảm thương của nàng, Bộ Hành Vân không hiểu hỏi: “Sao thế tiểu Châu Châu, người Tu Nhân Cung không cho con ăn cơm sao?”

Di Châu lắc đầu, một năm một mười kể lại chuyện Hoa Ngự Nhất muốn đuổi bọn họ đi cho ông nghe.

Bộ Hành Vân nghe xong liền sửng sốt, “Thế sao giờ con vẫn ở đây?”

“Đúng rồi nhỉ, vì sao con vẫn còn ở đây?” Di Châu cố gắng hồi tưởng lại, vẫn không nghĩ ra vì sao Hoa Ngự Nhất cuối cùng vẫn chưa đuổi mình ra khỏi cửa.

Cho dù hắn nói chuyện có hơi khó khăn một chút, nhưng mà hắn muốn đuổi nàng đi không phải chỉ cần một câu nói là xong sao?

“Hừ hừ!” Bộ Hành Vân sờ cằm, cười xấu xa hai tiếng, “Theo cha thấy, tiểu tử này tám phần mười là thích con rồi.”

“Làm sao có thể!” Di Châu như giẫm phải con nhím, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.

“Sao lại không thể? Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu mà! Vừa lúc cha không nghĩ ra cách nào để tiểu tử thúi này ngoan ngoãn nghe lời đây, đi, chúng ta dùng ‘sắc’ dụ hắn nào!”

“Hả?”

Di Châu còn chưa lấy lại tinh thần đã bị kéo tuột vào trong thư phòng của Hoa Ngự Nhất.

绿竹

Chương 3:

Edit:Ivy Chen & Zinny Sweetie.

Sáng sớm hôm sau, Di Châu là bị lạnh mà tỉnh .

Nàng mở mắt ra thì phát hiện trước mặt mình có một nam nhân đang đứng, trong lòng Di Châu rất phẫn nộ-cho dù người kia, chỉ là một thái giám.

Vị công công này là người hầu hạ bên người Nhị hoàng tử, tự xưng là “Đại tổng quảnTu Nhân Cung”, tên gọi Quốc Cường, lúc này ông ta đang cong ngón tay thành Lan Hoa Chỉ*, chỉ vào cửa nói: “Điện hạ có lệnh, bọn bịp bợm giang hồ các ngươi lập tức cút ra khỏi Tu Nhân Cung!”

*Lan hoa chỉ: ngón tay xếp thành hình hoa lan.

tai-xuong

Lúc này Di Châu mới phát hiện, hành lý của nàng không biết đã bị ném ra sân viện từ lúc nào, lúc này bên người ngay cả cái…

View original post 2 330 more words

Câm câm câm miệng 2


*E hèm* Hôm nay tôi xin trịnh trọng thông báo một tin: Blog của tôi sẽ có thêm một thành viên mới, đó chính là bạn: Ivy Chen!!! *tung hoa* \m/ Bạn ấy sẽ toàn quyền phụ trách bộ Câm Câm Câm Miệng, còn tui là nhân viên nhặt nấm \(≧▽≦)/ Và bạn ấy còn cùng tui edit bộ Bạch Phục Quỷ Thoại nữa   (✿◠‿◠) Mong mọi người ủng hộ nghen ^^

Tui đăng lại chương 2 và chương 3 Câm Câm Câm Miệng lên đây cho mọi người tiện theo dõi hen. Từ chương 4 trở đi bạn Ivy Chen sẽ đăng song song ở blog này và blog của bạn ấy.

Chương 2

Dù Hoa Ngự Nhất cực kỳ không nể mặt mũi muốn đuổi bọn họ đi, nhưng hai cha con Di Châu vẫn dựa vào bắp đùi thô to vô địch của hoàng hậu và da mặt siêu cấp dày của mình mà tạm thời ở lại trong Tu Nhân Cung.

*bắp đùi chỉ người có quyền lực, địa vị, ôm bắp đùi ý chỉ nịnh nọt người có quyền lực, địa vị cao hơn mình.

Cũng may Nhị Hoàng Tử cũng tạm thời không rảnh mà tính toán với bọn họ. Đúng như lời Hoàng hậu đã nói, ba ngày sau là quán lễ của hắn. Thân là con trai trưởng của Từ Hoàng hậu, trong quán lễ của hắn sẽ không chỉ có các mệnh quan triều đình cùng các mệnh phụ* trong tộc mà còn có thể có các sứ thần nước khác đến xem. Nếu xảy ra chuyện gì, không chỉ chính hắn mất mặt mà còn có thể khiến nước Lỗ trở thành trò cười cho thiên hạ, đương nhiên đó không phải là chuyện mà Hoa Ngự Nhất mong muốn.

*Mệnh phụ: người đàn bà được phong phẩm tước do chồng là vương hầu hoặc làm quan to thời phong kiến

Tệ hơn chính là, trong lễ tam gia*, sau mỗi lần nguyện cầu người làm quán lễ đều phải đáp lời, chuyện này đối với Hoa Ngự Nhất mà nói thì chẳng dễ dàng gì. Cần phải đối đáp thế nào hắn đã sớm nhỡ kĩ trong lòng, nhưng phải nói ra hoàn chỉnh, đặc biệt là nói ra trước đông người như vậy, thành thật mà nói thì Hoa Ngự Nhất không có tự tin.

*theo quan lễ thì phải đội mũ và phải dùng lễ tam gia: lần thứ nhất thì cho đội mũ vải thâm, lần thứ hai thì cho đội mũ bì biện, lần thứ ba thì cho đội mũ tước biệnNguồn: Vũ Trung Tùy Bút của Phạm Đình Hổ và baike.

Cho nên hắn chỉ có thể luyện tập lặp đi lặp lại, liên tục ngày đêm.

Gay go là, Hoa Ngự Nhất càng nóng lòng bao nhiêu thì hắn nói chuyện càng bị đứt quãng bấy nhiêu.

Di Châu nhìn Nhị hoàng tử đang ức chế phát nghẹn đá cái cây ở trong sân phía xa xa, có chút lo lắng hỏi phụ thân: “Cha không nghĩ biện pháp gì sao?”

Bộ Hành Vân miệng ngậm lá cây, hoàn toàn không thèm để ý nói: “Ta quan tâm hắn làm quái gì chứ, tiểu tử thối này không phải muốn đuổi chúng ta cút đi sao, vậy thì chúng ta cút xa xa một chút, yên tâm chờ xem hắn biến thành trò cười là được.”

“Thế này không tốt lắm đâu…” Mấy năm qua nàng theo Bộ Hành Vân lang bạt khắp nơi chịu khổ, ăn gió nằm sương, đã rất lâu không được sống cuộc sống cơm ngon áo đẹp như bây giờ. Nàng nghĩ, đã hưởng lộc của vua thì phải gánh phiền cho vua, Hoàng hậu đã cấp cho bọn họ nơi ăn chốn ở tốt thì Bộ Hành Vân phải chữa bệnh cho Nhị Hoàng Tử, đây mới là đạo lí.

Bộ Hành Vân lại dạy dỗ nàng: “Cái này con lại không hiểu rồi, thật ra để hắn bị bẽ mặt chính là bước chữa trị đầu tiên.”

“Hả? Cha nói vậy nghĩa là sao?”

“Nói vậy mà còn không hiểu hả, tiểu tử thối này vừa nhìn là biết được nuông chiều thành quen, ngày thường lại lười nói chuyện, hoàn toàn dựa dẫm vào người khác đoán chừng tâm tư của hắn. Vốn bẩm sinh nói đã không được tốt, sau lại ít mở miệng nói chuyện, đến nước này mới cuống lên thì có ích gì? Chỉ có làm cho hắn ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, hắn mới chủ động cầu y chữa bệnh. Đến lúc đó chính là hắn đến thỉnh cầu chúng ta chứ không phải chúng ta đến thỉnh cầu hắn.”

“Tuy nói thế nhưng…”

“Được rồi, Tiểu Châu Châu, đừng quá lo lắng.” Bộ Hành Vân vỗ vai nàng, “Dù sao chúng ta cũng không phải người nước Lỗ, cần gì quan tâm hắn làm ai mất mặt đâu.”

“Con không chỉ lo lắng cái này,” Di Châu hạ thấp giọng nói, “Quán lễ của Nhị Hoàng Tử, nước Triệu và nước Yến có thể sẽ có sứ thần đến chúc mừng…”

Sắc mặt Bộ Hành Vân thoáng thay đổi, trầm ngâm nói: “Đúng là rất có thể, đã như vậy, đến lúc đó, chúng ta núp xa một chút, đừng để bị phát hiện.”

Tới ngày quán lễ, vì tránh tai mắt người khác, cha con Di Châu liền cố ý đi trễ một chút.

Lúc này Hoa Ngự Nhất đã hoàn thành lễ đội mũ lần thứ nhất. Chỉ thấy hắn đã buộc lại dây mũ và thay sang áo lễ màu đen. Toàn thân trang phục một màu đen tuyền không có một chút hoa văn nào, nhưng vẫn tôn lên thân hình cao lớn, tuấn mỹ vô cùng của hắn.

* Nguyên gốc là 玄端服 huyền đoan phục, đoan là áo lễ của kẻ sĩ thịnh hành trước thời Tần và ở thời Hán, vì ở cổ đại khổ vải hẹp, chỉ có hai thước hai tấc, vì thế mỗi mảnh vải đều là hình vuông, ngay ngắn vuông vức, nên gọi là đoan (đoan là ngay ngắn)

huyen-doan-phuc-c2

Di Châu không khỏi cảm khái, lúc Hoa Ngự Nhất không nói chuyện, quả là một bức tranh cảnh đẹp ý vui.

Nhưng cuối cùng hắn vẫn phải mở miệng nói chuyện thôi.

Đến lúc đáp lời, Hoa Ngự Nhất không kìm được máu nóng dâng trào. Hắn nghẹn đến đỏ mặt, nhận đủ các loại ánh mắt đổ dồn về phía mình, miệng há ra muốn nói nhưng lại giống như bị người ta hung hăng bóp chặt cổ họng, không phát ra được chút thanh âm nào.

Gió nổi lên trên đài cao, thổi qua áo bào hắn, mang theo những lời đàm tiếu của mọi người.

“Chuyện gì xảy ra thế? Hoàng tử nước Lỗ thế mà không biết nói hả?…”

“Ôi chao, bệnh hiểm nghèo của Nhị Hoàng tử lại tái phát rồi…”

Nhị hoàng tử chắc là sợ mất mặt, cho nên cố ý không nói lời nào đây mà…”

Không biết là do căng thẳng hay là do mặc quá nhiều lễ phục tầng tầng lớp lớp mà thái dương của Hoa Ngự Nhất bắt đầu lấm tấm mồ hôi, thậm chí còn cảm thấy hoa mắt. Hắn không biết những âm thanh chói tai kia là ở thực tại hay đến từ ảo giác của hắn. Hắn chỉ biết mình muốn thoát khỏi đám người này, không muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa.

Nhưng hắn vừa bước một bước thì bắt gặp ánh mắt tha thiết mang ý khẩn cầu của Hoàng Hậu. Hoa Ngự Nhất không còn cách nào, buộc phải cắn răng hoàn thành những nghi thức còn lại, từ đầu tới cuối đều im lặng, không nói một lời, cuối cùng thảng thốt rời đi giữa những tiếng bàn tán ồn ào.

Về đến Tu Nhân Cung, Hoa Ngự Nhất bèn đem trường kiếm ra vườn chém loạn cả lên.

Đám hạ nhân mới đầu còn muốn tới khuyên can, sau đều học theo cha con Di Châu trốn ở xa xa, bảo vệ mạng nhỏ mới là quan trọng.

Người có mắt đều nhìn ra được, trong mắt Nhị Hoàng Tử lúc này chỉ toàn sát khí. Bây giờ mà tới bên cạnh hắn, thật không khác nào đi chịu chết.

Tất nhiên vẫn có người ngoại lệ, đó chính là Từ Hoàng Hậu.

Bà đi theo Hoa Ngự Nhất hồi cung rồi khuyên nhủ: “Việc đã đến nước này rồi, con hành hạ bản thân như thế cũng vô dụng. Chi bằng hãy để Bộ tiên sinh cố gắng chữa trị thử xem… Con còn trẻ, chỉ cần phối hợp một chút thì vẫn có hy vọng khôi phục mà.”

“Con…con không cần!” Hoa Ngự Nhất vung kiếm lên, hét to thành tiếng. Cảm giác bị bóp nghẹt cổ họng khi nãy tựa hồ đã biến mất, lại không biết vì lí do gì mà Hoa Ngự Nhất ngược lại càng thấy khó chịu hơn.

“Ngự Nhất, cuối cùng thì con đang sợ cái gì?” Hoàng Hậu trầm lặng nhìn hắn: “Con cũng đâu phải thật sự bị câm, chẳng lẽ con cứ để mặc bọn họ sắp đặt như vậy sao?”

Ngực Hoa Ngực Nhất phập phồng, khổ sở nhìn Hoàng Hậu, rất lâu sau mới khó khăn mà nặng nề cất giọng: “Con, con thà rằng… con… thật sự… bị câm… Nếu… Nếu vậy… Mẫu hậu… sẽ, sẽ không… đặt hy vọng… vào con nữa.”

Hoàng Hậu nghe thấy vậy, trong lòng liền cảm thấy thống khổ, nhưng bà vẫn cứng rắn quyết tâm, không trả lời Hoa Ngự Nhất. Cố ngăn nước mắt rơi, bà cao giọng nói với Bộ Hành Vân: “Bộ tiên sinh, Ngự Nhất đành làm phiền ngài vậy! Chỉ cần có thể chữa khỏi cho Ngự Nhất, Bản cung nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh.”

Đột nhiên bị gọi đến tên, Bộ Hành Vân sợ hết hồn, ông ta cá chép lật người* mà bật dậy, ưỡn bụng đáp: “Rõ!”

*Lý Ngư Đả Đỉnh: Một động tác trong võ thuật, khi nằm trên mặt đất dùng lực tay, chân, lưng để đứng dậy.

ly-ngu-da-dinh-c2

Hoa Ngự Nhất biết mình vừa phí lời, chỉ đành thở dài não nề, vừa thất vọng vừa khổ sở nhắm mắt lại.

Di Châu nhìn bóng người đang đứng trong đình viện phía xa, bóng lưng kia gầy gò mà cô độc, trong lòng đột nhiên cảm thấy đồng cảm với hắn. Đều là gánh vác kỳ vọng lớn lao của cha mẹ mà sống, khổ sở vùng vẫy trong chốn hồng trần thế tục này… Có lẽ, nam tử ngoài mặt cao ngạo lạnh lùng này cũng giống như nàng, đều có chuyện cũ không muốn để người khác biết.

Hoàng Hậu đi rồi, Bộ Hành Vân liền bí mật chuồn ra khỏi cung, không rõ là đi làm gì. Sứ thần nước khác vẫn chưa rời đi hết, Di Châu sợ cha bị cố nhân bắt gặp, lo lắng cả buối tối. Mãi đến giờ giới nghiêm mới thấy Bộ Hành Vân phong trần mệt mỏi trở về.

Di Châu nhíu mày hỏi: “Cha đi chỗ nào về mà quần áo lại bẩn như thế?”

“Ta đi thăm dò địa hình hoàng cung nước Lỗ…”

Di Châu trợn trừng mắt, “Cha muốn làm gì vậy hả?!”

“Con đừng có hiểu lầm.” Bộ Hành Vân khoát khoát tay, “Cha chỉ là chuẩn bị để tương lai chúng ta có thể chạy trốn bất cứ lúc nào thôi!”

“Chạy trốn? Vì sao phải chạy ạ?” Di Châu cảnh giác hỏi: “Hay lại có sát thủ đuổi theo đến đây hả cha?”

Bộ Hành Vân lắc đầu, “Không phải, hoàng cung nước Lỗ canh phòng nghiêm ngặt, bọn chúng không thể đuổi theo nhanh như vậy. Ta là lo lắng vị Nhị hoàng tử kia –”

“Nhị hoàng tử? Hắn thì sao ạ?”

Bộ Hành Vân liếc mắt khinh bỉ, hừ lạnh nói: “Bộ dáng tiểu tử đó khỏe mạnh như vậy, bệnh này không dễ chữa đâu! Vẻ mặt lại đáng ghét như thế, nhưng kiếm thì múa không tệ, nhỡ đâu trong lúc tức giận hắn đem chúng ta ra chém thì làm thế nào?”

“Không đến mức đó chứ…” Di Châu cũng không phát hiện ra mình đang bất giác nói giúp cho Hoa Ngự Nhất.

Bộ Hành Vân chép miệng nhìn nàng, đột nhiên hỏi một câu: “Tiểu Châu Châu, con năm nay cũng mười sáu rồi nhỉ?”

Di Châu chợt thấy da đầu tê dại, trả lời: “Vâng, qua hai tháng nữa là tròn mười sáu rồi. Làm, làm sao vậy?”

Nhìn vẻ mặt không có ý tốt này của Bộ Hành Vân, Di Châu đột nhiên có dự cảm chẳng lành, lại không kiềm chế được bắt đầu lắp bắp.

“Ta nói này, không phải là con bị vẻ ngoài của tên tiểu tử thối kia mê hoặc rồi đấy chứ?” Bộ Hành Vân chống cằm, lấy đầu ngón tay gõ gõ lên da mặt bóng loáng của mình, “Tiểu Châu Châu của cha, con đã quen nhìn cha con đẹp trai như thế này rồi, sao còn phạm phải loại sai lầm nông cạn này chứ? Ta nghĩ là không đâu nhỉ…”

Mặc dù trong lòng Di Châu vô cùng khinh bỉ hành vi tự kỷ của Bộ Hành Vân, nhưng mà thực tế, nàng lại không có lời nào để nói. Bởi vì Bộ Hành Vân thực sự có khuôn mặt rất yêu nghiệt, đừng nói là cha nàng, có nói là ca ca của nàng cũng không quá đáng.

Di Châu thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Cha yên tâm, con không có hứng thú đối với loại nam nhân không có lễ độ kia đâu.”

“Thế thì tốt rồi.” Bộ Hành Vân vỗ vỗ ngực, cười híp mắt nói: “Nói tới cũng lạ, Nhị hoàng tử này tính tình nóng nảy như thế, nhưng Hoàng hậu nương nương lại là người rất tốt đấy chứ?”

Bộ Hành Vân không biết là, cùng lúc đó, “người rất tốt” Hoàng hậu nương nương, đang âm thầm điều tra nội tình cha con bọn họ.

Bên trong Phượng Nghi Cung, Hoàng hậu chau mày, hết sức kinh ngạc nói: “Rốt cuộc là ai đang đuổi giết Bộ Hành Vân, một chút manh mối cũng không tra ra được sao?”

Hoa Vinh, nữ quan tâm phúc của Hoàng hậu đáp: “Chuyện này đúng là rất kỳ lạ, coi như lời Bộ Hành Vân nói là thật, đó chỉ là người nhà bệnh nhân bình thường, vậy bệnh nhân này của ông ta, chỉ e cũng không phải người thường.”

“Đứa con gái kia của Bộ Hành Vân là con ruột của ông ta sao?” Bộ Hành Vân nhìn cũng không quá hai mươi, ba mươi tuổi, thật sự rất khó tưởng tượng, ông ta lại có một đứa con gái lớn như vậy.

“Nói đến đứa con gái này của ông ta, lai lịch cũng rất thần bí.” Hoa Vinh sắc mặt nghiêm nghị nói: “Mười sáu năm trước, Bộ Hành Vân rời nước Triệu, vào rừng núi ẩn cư, từ đó không có ai nhìn thấy ông ta. Cho đến tám năm trước, ông ta đột nhiên xuất hiện ở nước Yến, bên cạnh còn mọc ra thêm một tiểu cô nương. Đứa bé này đến tột cùng là con đẻ của ông ta hay là nhận nuôi thì không có ai biết được.”

Đôi mắt Hoàng hậu chợt ảm đạm, trầm giọng nói: “Con đẻ cũng tốt, nhận nuôi cũng được, chỉ cần cha con họ trong lòng không có ý đồ xấu, đi đến nước Lỗ không có mục đích khác là được. Vì lý do an toàn, ngươi vẫn nên âm thầm sắp xếp một ít nhân thủ ở bên cạnh bọn họ. Nếu như có chuyện gì, lập tức trở về bẩm báo cho Bản cung.”

绿竹

Chương 2:

Note: Vô cùng cảm ơn cô Zinny đã giúp tôi nhặt nấm và chỉnh sửa cho tôi chương truyện edit đầu tay này :* :* :*

Edit: Ivy Chen và Zinny Sweetie.

Dù Hoa Ngự Nhất cực kỳ không nể mặt mũi muốn đuổi bọn họ đi nhưng hai cha con Di Châu vẫn dựa vào bắp đùi* thô to vô địch của hoàng hậu mà mặt dày ở lại trong Tu Nhân Cung.

*Bắp đùi chỉ người có quyền lực, địa vị, ôm bắp đùi ý chỉ nịnh nọt người có quyền lực, địa vị cao hơn mình

Cũng may Nhị Hoàng Tử tạm thời cũng không rảnh mà tính toán với bọn họ. Đúng như lời Hoàng hậu đã nói, ba ngày sau là quán lễ của hắn. Thân là con trai trưởng của Từ Hoàng hậu, trong quán lễ của hắn sẽ không chỉ có…

View original post 2 473 more words