Ông xã – 6.3 (Q3)


“Ê! Lưu Lãng! Cậu có nhớ rõ những lời mình nói trong lúc say không?” Tôi mặc đồng phục thể dục thời trung học cũ rích của Lưu Lãng, ôm cái đầu tổ quạ, ngửa cằm nhìn trần nhà.

Lưu Lãng đeo tạp dề, một bên đổ thịt viên vào nồi lẩu, một bên thuận miệng đáp: “Nhớ rõ chứ. Mình không nhớ bản thân đã từng quên cái gì.”

Tôi trợn mắt khinh bỉ, “Thế là cậu không nhớ rồi, nên mới cho rằng bản thân không quên cái gì.”

Tôi vươn đũa chọc thịt viên, bị Lưu Lãng đẩy ra, “Tiểu Hoa, cậu ở trong biệt thự này một tuần rồi, cửa lớn cửa nhỏ cũng chưa ra. Cậu định ở chỗ này tự sinh tự diệt đấy à?”

Tôi dùng sức nuốt nước miếng, “Này, thịt viên phải luộc bao lâu mới được?”

“Tiểu Hoa, cậu khỏi phải làm bộ làm tịch. Nếu không phải mấy ngày trước dì dọn vệ sinh tới quét tước phát hiện ra cậu, mình căn bản còn không biết cậu chạy về đây đâu. Ngay cả một bộ quần áo dư thừa cậu cũng không mang, di động cũng không dùng, giống y như chạy nạn, cậu đang làm cái gì thế?” Lưu Lãng dùng sức trừng mắt nhìn bộ đồng phục thể dục cũ rích trên người tôi, ánh mắt vô cùng tà ác.

Tôi không được tự nhiên túm túm, “Mượn mặc một tí, keo kiệt cái gì. Đằng nào cậu cũng có mặc nữa đâu.”

Lưu Lãng quay đầu, lại bắt đầu thả đậu phụ vào nồi, “Cậu mặc quần áo thành ra thế này, làm mình nhớ đến một chuyện rất lâu trước kia.”

Tôi cười khà khà, “Ồ. Nhớ tới năm đó với Khả Nhạc chứ gì?” Chỉ có Khả Nhạc mới thích mặc thứ đồng phục thể thao cũ rích này.

Lưu Lãng ngẩn người, đột nhiên trầm mặc. Tôi cũng trầm mặc theo, im lặng ăn lẩu.

Ăn xong, tôi ngồi trên ghế rung chân xỉa răng. Lưu Lãng thu dọn bát đũa được một nửa, đột nhiên nói: “Tiểu Hoa, không phải là cậu bội tình bạc nghĩa tiểu minh tinh đấy chứ?”

Cây tăm trong tay tôi suýt thì chọc vào trong họng, vội vàng rút ra, “Lưu Lãng, cậu thật ác man!”

Lưu Lãng trừng tôi một cái, “Cậu không xem TV à? Thần Tư hủy hai hợp đồng phim vốn đã đàm phán xong xuôi, sắp về Singapore rồi kìa.”

Tôi há hốc miệng. Trước đây không lâu, gã quản lý ẻo lả còn quyết tâm vang dội thề rằng, trong hai năm tới nhất định sẽ đánh chiếm thị trường trong nước mà.

Lưu Lãng thu lại ánh mắt, “Cậu phản ứng thế này thì chắc không liên quan gì tới cậu rồi. Tiểu Hoa, cậu chạy về đây, cổng lớn cổng nhỏ cũng đều không ra, ăn cơm cũng gọi đồ ăn sẵn, rốt cuộc là để trốn cái gì thế?”

Tôi nuốt nước miếng một cái, rốt cuộc thừa nhận, “Trốn Diệp Tỉ.”

Lần này, đổi thành Lưu Lãng há hốc miệng. Tôi dùng sức vò đầu, “Tôi cũng không biết nữa, tóm lại là, sau lần Diệp Tỉ bị tôi chích điện, đột nhiên đầu óc có bệnh, không có việc gì cũng đến trước mặt tôi lắc lư, uống say còn nói mê sảng, còn, còn dụ dỗ tôi.”

“Chích điện?” Lưu Lãng há to miệng đến nỗi có thể nuốt được cả nắm tay.

Tôi tức giận nói: “Nói tóm lại, nếu tôi không trốn, cậu cảm thấy bộ dạng này của tôi giống như chống lại được khuôn mặt dụ dỗ của Diệp Tỉ chắc?”

Lưu Lãng lại trầm mặc, cúi đầu, thu dọn xong, cởi bỏ tạp dề.

“Tiểu Hoa, mình về đây. Mấy ngày nay bận làm tổng kết cuối năm, sẽ không tới được. Ngày ba mốt là sinh nhật cậu, mình sẽ đến chơi với cậu.”

Tôi lập tức đứng dậy, hí hửng chạy ra mở cửa, “Đi đi, đi đi, đừng có bận tâm. Hôm ba mốt cậu mà không rảnh cũng đừng ép buộc, dù sao nhiều năm nay tôi cũng không mừng sinh nhật rồi.”

“Tiểu Hoa, dù không mừng sinh nhật, cũng cùng nhau đón năm mới đi.” Lưu Lãng đi tới cửa, quay đầu lại nhìn tôi.

“Được rồi, được rồi, cậu cứ thích rách việc thế là sao.” Tôi hừ hừ, đẩy Lưu Lãng ra ngoài, đóng cửa lại.

Chạy vào phòng tắm, tôi lục lọi trong đống quần áo nhăn nhúm, moi ra tấm chi phiếu vẫn được gấp nguyên xi. Di động bị Diệp Tỉ quăng, đã vỡ tan tành trên đường phụ của khách sạn. Toàn bộ số điện thoại mất sạch, cố sức nghĩ, cũng không nhớ ra nổi. Cuối cùng chỉ đành từ bỏ, tôi cho chi phiếu vào trong phong bì, điền địa chỉ khách sạn, dùng điện thoại cố định gọi nhân viên chuyển phát nhanh đến nhận đồ.

Điện thoại vừa buông, đằng kia bài hát cách mạng cũ rích của chuông cửa đã vang lên. Chậc chậc! Hiệu suất ghê! Tôi hí hửng ra mở cửa, một cái giày thể thao nện thẳng vào trán, “Khốn kiếp! Hạ Tiểu Hoa!”

Khả Nhạc xông vào, vung tay bóp cổ tôi, “Hạ Tiểu Hoa, tớ bóp chết cậu! Cái đồ tai họa!”

“Ồ! Khả Nhạc! Đã lâu không gặp, cậu chẳng thay đổi chút nào nhỉ.” Tôi lấy giày thể thao trên đầu xuống, quay sang chào hỏi Khả Nhạc.

Tay Khả Nhạc bóp cổ tôi rất chặt, “Còn không phải đều là vì cậu à! Khốn kiếp! Nếu không phải đúng lúc theo dõi Lưu Lãng, hu hu hu, làm sao tớ tìm được cậu.”

Tôi bị bóp đến nỗi liều mạng ho khan, thật vất vả giãy giụa mới phun ra được một câu, “Cái bệnh thích theo dõi người khác của cậu còn chưa sửa được à?”

Khả Nhạc đập cái bộp vào ngực tôi, “Hạ Tiểu Hoa, tớ bị đuổi việc rồi.”

“Hả?” Tôi rốt cuộc được giải thoát, tiếp tục giãy giụa bò lên, “Cậu bội tình bạc nghĩa nhà thiết kế nổi danh quốc tế mới tới rồi hử?”

“Cái rắm!” Khả Nhạc giơ một chiếc giày thể thao còn sót lại tiếp tục nhào tới, “Số 1 đến Số 8 bị đuổi việc cả rồi. Đều là tại cậu hết, bọn tớ không tìm được cậu, Diệp Tỉ đuổi việc cả đám rồi.”

Tôi trợn mắt, “Tìm tớ á?”

“Tìm cậu đấy!” Khả Nhạc tức giận, thừa dịp tôi sững sờ, lại nện vào trán tôi hai phát, “Diệp Tỉ không biết nghe được tin tức từ đâu, khăng khăng nói cậu vẫn ở lại trong thành phố. Nhà ga và các đường ra khỏi thành phố đều phái quân đội canh gác. Quân đội đó! Quân đội là để dùng vào việc như vậy sao! Hạ Tiểu Hoa cậu là đồ tai họa! Tớ phải tố cáo cậu!”

Khả Nhạc nói xong liền sờ di động.

Tôi vội vàng giữ lại, “Nếu cậu dám tố cáo tớ, tớ sẽ tới chỗ Lưu Lãng tố cáo chuyện cậu theo dõi hắn.”

Khả Nhạc vừa lau nước mắt, vừa hừ hừ cân nhắc tình thế.

Tôi mặt dày nịnh bợ, “Khả Nhạc, chúng ta là bạn tốt không phải sao? Dù sao cậu cũng bị đuổi việc rồi, giờ tố cáo thì cũng muộn rồi, không phải sao?”

Khả Nhạc trừng mắt nhìn trần nhà, bắt đầu nghiêm túc cân nhắc vấn đề.

Suy nghĩ nửa ngày, Khả Nhạc nhìn tôi, hỏi: “Hạ Tiểu Hoa, cậu hạ độc Diệp Tỉ có phải không? Cậu không chiếm được nên muốn hạ độc chết cho xong hết mọi chuyện hả?”

Tôi liều mạng lắc đầu thanh minh, “Không có chuyện đó. Tớ chỉ làm thịt Diệp Tỉ thôi mà.”

Khả Nhạc nghi ngờ nhìn tôi, hoàn toàn không tin, “Chỉ làm thịt thôi. Diệp Tỉ lại dùng đủ mọi cách khoa trương như thế nhất định phải tìm cậu á?”

Tôi thành khẩn nói: “Tớ biết sao được, dù sao, chỉ là làm thịt mà thôi.”

“Hừm!” Khả Nhạc bán tín bán nghi, “Cũng phải nói, cậu cũng thật thiếu đạo đức! Muốn trốn là trốn rất kỹ! Cứ thế tùy tiện chạy về biệt thự ngồi thù lù là ra làm sao? Làm hại cả đám bọn tớ nghĩ nát óc, tìm hết chỗ này chỗ nọ, lại không ngờ cậu trốn tùy tiện như thế.”

Tôi khinh thường hừ hừ, chính mình ngốc đừng có trách người khác.

“Cậu hừ cái gì!” Khả Nhạc lại vung tay đập tới, “Cũng đúng! Loại đầu óc như cậu, thì trốn được đi đâu chứ. Ngay cả Diệp Tỉ cũng không nghĩ ra.”

Chậc chậc! Đổ sạch tội cho người khác ngay kìa.

Khả Nhạc nhìn tôi nửa ngày, đột nhiên nhảy dựng lên, gào ầm ĩ: “A! A a a! Hạ Tiểu Hoa! Diệp Tỉ, Diệp Tỉ không phải là, đang theo đuổi cậu đấy chứ?”

Tôi thiếu chút nữa bị sặc nước miếng nghẹn chết.

Khả Nhạc càng thêm khẳng định, “Hạ Tiểu Hoa, Diệp Tỉ đang theo đuổi cậu!”

Tôi tức giận túm Khả Nhạc đẩy ra khỏi cửa, “Nói bậy! Cậu cút ngay!”

“Ê! Hạ Tiểu Hoa! Diệp Tỉ đang theo đuổi cậu thật đó!”

Tôi cởi chiếc dép gỗ trên chân định ném vào trán Khả Nhạc, đột nhiên dừng lại.

“Này! Cậu thất nghiệp không có việc gì làm, hí hửng đi theo dõi Lưu Lãng có phải không?”

Khả Nhạc lập tức buông cái tay đang bám vào cửa, xoay người, “À thôi, tớ về đây. Hạ Tiểu Hoa, hẹn gặp lại!”

Tôi túm cổ áo Khả Nhạc lại, “Này! Đến ba mốt là sinh nhật tớ, cậu đến mừng sinh nhật với tớ nhé.”

“Ừ! Ừ!” Khả Nhạc đáp lời, giãy giụa muốn đi.

“Đừng đến quá sớm! Nhân tiện đón năm mới với tớ luôn, nhớ mang quà theo đấy.”

“Ừ! Ừ!”

Tôi thả Khả Nhạc ra, Khả Nhạc không quay đầu lại, vừa đi được vài bước, lại bị tôi kéo lại.

“Hạ Tiểu Hoa, cậu đã xong chưa thì bảo?!”

“Cho tớ mượn 10 đồng.” Tôi chìa tay, trông thấy nhân viên chuyển phát nhanh đứng ở cổng há hốc miệng đang định bấm chuông.

Kết quả của việc mò mẫm tác hợp cho đôi vợ chồng ly dị, chính là một giờ trước khi năm mới sắp bắt đầu, tôi rốt cuộc trở thành một bà cô già cô độc chân chân chính chính trên ý nghĩa.

Lại dùng chiêu cũ giả bộ lấy cớ mắc tiểu lẩn đi, Khả Nhạc xách theo một túi quà lớn đang đờ người trợn mắt cùng với Lưu Lãng đang cúi đầu vẻ mặt xấu hổ hoàn toàn không phát hiện ra.

Vì thế nên, ngay cả một nơi trú chân cuối cùng, cũng không còn nữa. Còn có thể đi đâu đây? Tôi lắc lư đi loanh quanh trong trung tâm thương mại. Đã quá muộn, các cửa hàng nổi tiếng đều đã đóng cửa. Tôi mặc đồng phục thể dục quá cỡ cũ rích của Lưu Lãng, ôm một xâu mứt quả, ngồi bên đài phun nước giữa đường liều mạng ăn. Bỗng nhiên lại thấy nhớ ba. Ba à, con thua sạch gia sản của ba rồi. Hạ Tiểu Hoa, đã không còn nhà. Móc từ trong túi thứ mà Lưu Lãng từng cứng rắn nhét vào tay tôi, chìa khóa biệt thự ấm áp đến bỏng người, chìa khóa bằng kim loại thật dài, phía dưới còn treo thiết bị điều khiển từ xa. Chưa từng thay đổi. Chỉ có điều, không còn ấm áp nữa rồi.

Lưu Lãng nói: “Hạ Tiểu Hoa, trả lại nhà cho cậu.” Quá mức mê hoặc, mê hoặc đến nỗi dù biết đã không còn là nhà tôi, vẫn không muốn cự tuyệt. Chỉ là, vô dụng thôi, rõ ràng đã không còn là nhà tôi nữa.

Tôi đứng lên, dùng sức ném cái chìa khóa vào trong đài phun nước, hung hăng cắn một miếng mứt quả, chua đến nỗi phải nheo mắt lại. Ba à, ba lại gạt con! Rõ ràng ba đã nói, cho dù ba qua đời, thế giới này cũng không chỉ còn mỗi Hạ Tiểu Hoa. Tôi trơ mắt nhìn cái chìa khóa chìm vào đáy nước, tiếp tục cắn mứt quả, cho đến khi con mắt cũng chua xót đến nỗi không mở ra được nữa. Đám người bên cạnh, bắt đầu lục tục phát ra những tiếng trầm trồ. Rất nhiều người giơ tay chỉ trỏ bầu trời đêm sau lưng tôi.

Tết nhất còn có UFO nữa hả?

Tôi hớn hở xoay người lại. Cao ốc mới khánh thành của tập đoàn Diệp thị, trên đỉnh có một màn hình to phát sợ, những con chữ màu đỏ khổng lồ, ngay ngắn xếp thành hàng.

“Hạ Tiểu Hoa, về nhà đi.”

Tôi dùng sức dụi mắt. Tiếng trầm trồ bên người ngày càng nhiều, ngón tay chỉ vào cao ốc Diệp thị cũng ngày càng nhiều.

Mắt dụi rồi lại dụi, hàng chữ màu đỏ rốt cục nhoèn đi, trở nên mơ hồ, nhưng vẫn không biến mất.

Tôi giơ mứt quả bị cắn dở, đưa cho một thằng nhóc: “Này! Cho nhóc! Nói cho dì biết, trên kia viết cái gì thế?”

Thằng nhóc cầm xâu mứt quả, khinh thường nói: “Dì à, mắt dì có bệnh à? Chữ to thế mà không nhìn thấy hả?”

Tôi không nói hai lời cố sức đoạt lại nửa xâu mứt quả.

Thằng nhóc vội vàng bảo vệ, “Dì lau nước mắt đi, không phải là sẽ thấy sao?”

Tôi vươn tay lau khóe mắt, “Đừng có nói nhảm, nhận mứt quả của dì rồi thì đọc cho dì mau.”

Thằng nhóc trừng mắt nhìn tôi, đến nỗi mặt cũng đỏ rần, “… Tiểu Hoa, … về… đi.”

Tôi xách thằng bé lên, “Thằng nhóc mất mặt, không biết chữ hả?”

Thằng nhóc đẩy tôi ra, ôm mứt quả, “òa” một tiếng, chạy biến.

“Này! Đọc xong cho dì rồi hẵng đi.” Tôi xông lên muốn đuổi theo thằng nhóc, lại bị một người chặn lại.

“Hạ Tiểu Hoa, về nhà đi.” Giọng nói quen thuộc, êm tai làm cho tim người ta dồn dập.

Tôi dừng bước, không dám ngẩng đầu lên, xoay người bỏ chạy.

“Hạ Tiểu Hoa, anh vẫn luôn tìm em.” Giọng nói phía sau, kêu lên vang dội.

Những người bên cạnh đều nhao nhao quay sang hóng chuyện. Tôi bước nhanh hơn, chạy trốn càng thêm tích cực. Chạy ra đến bồn hoa giữa giao lộ, một chiếc xe thể thao lao ngang ra, chặn tôi lại.

Diệp Tỉ mở cửa xe, chạy tới chỗ tôi, “Hạ Tiểu Hoa, anh rất nghiêm túc.”

Chân tôi nhũn ra, không thể chạy được nữa. Diệp Tỉ chạy đến trước mặt tôi, dừng lại, nhìn chằm chằm tôi một lát, hắn đột nhiên cong miệng cười, “Hạ Tiểu Hoa, thật may, trước khi hết ngày, tìm được em.”

Hắn giơ tay lên, nhìn đồng hồ, cười càng thêm tươi, “Hạ Tiểu Hoa, sinh nhật vui vẻ.”

Tôi nghe thấy rõ tiếng tim mình đập, một tiếng lại một tiếng, hòa cùng tiếng đếm ngược ngày càng vang dội bên tai.

“10, 9, 8…” Toàn bộ công viên đều sôi trào lên, mọi người đều nhìn chằm chằm cao ốc chọc trời bắt đầu đếm ngược.

“Hạ Tiểu Hoa, sinh nhật của em, anh nhớ được rồi.” Diệp Tỉ nói xong, tiến đến gần tôi một bước.

“6, 5…”

“Sau này, anh cũng sẽ nhớ kỹ, không bao giờ quên nữa.” Hắn lại tiến gần thêm một bước.

“4, 3…”

“Cho nên, Hạ Tiểu Hoa, về nhà đi.” Hắn dựa vào quá gần, giữa chúng tôi đã không còn khoảng cách.

“2…”

“Diệp Tỉ, anh có yêu em không?” Tôi nói đầy sợ hãi, trong một giây cuối cùng, cuối cùng vẫn không nhịn được.

Pháo hoa đầy trời, nổ vang cả bầu trời đêm.

Đáp án đã đợi rất lâu, rất lâu rồi. Giọng Diệp Tỉ vang lên ngay bên tai, hơi thở nóng hổi, kiên định mà ngắn ngủi, “Hạ Tiểu Hoa, anh yêu em.”

Chỉ tốn một giây, một giây mà thôi. Lại khiến tôi liều mạng lau khóe mắt, “Diệp Tỉ, giây đầu tiên của năm mới mà nói dối, sẽ bị ông trời biến thành BL đó.”

Diệp Tỉ cười, dắt tôi tiến lên vài bước, dùng sức vung tay, mở cốp xe ra, “Lại đây, Tiểu Hoa, tặng em quà mừng năm mới.”

Trong cốp xe, ngổn ngang một đống vàng thỏi ánh vàng rực rỡ, lật lên, dưới đáy có dãy số quen thuộc, cùng tên của tôi. Tôi đã đưa cho đám trợ lý từ lâu, chưa từng nghĩ rằng, sẽ có ngày gặp lại.

Ba nói: “Tiểu Hoa, con nhỏ này nhân duyên kém, không có bạn bè, ba chết rồi, sẽ không có ai cho mày phong bao lì xì năm mới, cho nên, ba cho hết mày một lượt luôn nhé.”

“Năm nay mày hai mươi tuổi, ba cho mày tám mươi cây vàng thỏi, ba mày tuy rằng nhân phẩm chẳng ra gì, cũng mong mày có thể sống lâu trăm tuổi.”

Đếm từng thỏi từng thỏi, tám mươi, tám mươi mốt… Tôi ngơ ngác, lật thỏi vàng thừa ra lên, vàng thỏi tỏa ánh vàng chói lọi, viết: Hạ Tiểu Hoa, 101 tuổi. Tôi trợn to mắt, nhìn Diệp Tỉ.

Diệp Tỉ cười nói: “Hạ Tiểu Hoa, yên tâm, cho dù 101 tuổi, anh cũng sẽ vẫn ở bên em.”

Ba năm trước, Hạ Tiểu Hoa nói: “… Sao lại là vàng thỏi hả ba?”

“Đồ ngốc! Ba mày dầu gì cũng là nhà giàu mới nổi, vàng thỏi đích thực đấy con ạ! Không lẽ mày còn hy vọng Diệp Tỉ tặng được cái dạng gì chắc?”

Ba năm sau, Diệp Tỉ nói: “Hạ Tiểu Hoa, giây đầu tiên của năm mới phải nói thật, Diệp phu nhân, về nhà nhé?”

Pháo hoa thật lớn nổ tung trên bầu trời, chiếu lên khuôn mặt Diệp Tỉ đỏ bừng. Tôi lau nước mắt, gạt nước mũi, nhào tới, ôm chặt lấy Diệp Tỉ.

Vòng tay của Diệp Tỉ, vừa ấm áp lại vừa dịu êm, ôm lấy tôi, “Hạ Tiểu Hoa, từ nay về sau, không được dùng kiềm điện của Số 2 nữa.”

Tôi xấu hổ cúi đầu.

“Còn nữa, cũng không được phép mặc đồng phục thể thao cũ ra khỏi cửa!”

Tôi rúc vào trong ngực Diệp Tỉ, một bên cọ nước mũi vào người hắn, một bên liều mạng gật đầu. Ba à, Diệp Tỉ quả nhiên không tặng được thứ gì khác. Chỉ là, từ nay về sau, sẽ có người giống như ba, cho Hạ Tiểu Hoa phong bao lì xì năm mới.

Tôi liều mạng gào vào tai Diệp Tỉ: “Diệp Tỉ, em yêu anh!”

Diệp Tỉ, thật ra em rất yêu anh.

Cho nên, về nhà đi, Hạ Tiểu Hoa.

Zinny: Còn một ngoại truyện nhỏ nữa là hết rồi, làm nhanh nhanh rồi nghỉ khỏe :V

Advertisements

38 comments on “Ông xã – 6.3 (Q3)

  1. Quay qua quay lại cuối cùng hết truyện :((. Hu huntui muốn đọc tiếp cơ :((. Thần thần của tui bị thất tình, tui muốn an ủi. :))
    Hết gặp được tiểu hoa vs Diệp thiếu rồi, cũng hết được trò chuyện đêm phia với cô nữa rồi :(( huhu.
    À tui hóng ebook để khi nào lên cơn lại lôi Diệp thiếu ra ngược tiếp. Muahahaha :))

    Liked by 1 person

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s