Ông xã – 6.2 (Q3)


Diệp Tỉ chỉ nhìn tôi một cái rồi lập tức cúi đầu, vẫn chắn trước cửa như cũ.

Tôi cười càng thêm lớn tiếng. Được, được lắm, đêm Giáng sinh, đơn giản là cầu được chết tâm* thôi. Tôi diễn lại trò cũ, lấn người tới, dùng sức hôn Diệp Tỉ. Mùi rượu nồng nặc ập tới, tôi bị sặc cứng cả người, nhịn không được đẩy Diệp Tỉ ra.

* Nguyên văn: 心死 – chết lòng, xuất xứ từ một câu trong sách Trang Tử, thiên Điền Tử Phương: “Phù ai mạc đại vu tử tâm, nhi nhân tử diệc thứ chi” (Buồn không gì lớn lao bằng cõi lòng đã chết, ngay cả cái chết của con người cũng chẳng bằng)

“Diệp Tỉ, anh uống rượu đấy à?”

Diệp Tỉ vươn tay, lau khóe mắt, “Hạ Tiểu Hoa, em là đồ khốn!” Xoay người bước về phía thang máy.

Tôi đứng lại, cố sức cười, lấy thẻ ra quẹt cửa. Cửa mở ra, luồng khí xa lạ lạnh lẽo ùa vào mặt, đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại. Diệp Tỉ, luôn có thói quen cứ đến nơi là cho tài xế về trước, nhất là vào buổi tối. Tôi liều mạng chạy xuống dưới lầu, rốt cuộc cản lại được đèn xe chói mắt trên con đường phụ của khách sạn.

“Diệp Tỉ, anh xuống xe cho tôi!” Tôi lớn tiếng quát.

Diệp Tỉ híp mắt, nhìn tôi chằm chằm, đạp chân ga vang rền, cửa kính xe cũng không hạ xuống.

Tôi dùng sức vỗ mui xe, “Xuống xe! Anh có nghe thấy không hả!”

Chân ga càng nổ vang. Tôi nghiến răng nghiến lợi, bước tới trước, kéo mở cửa xe, “Xuống dưới!”

Diệp Tỉ siết tay lái càng thêm chặt.

Tôi rút điện thoại di động, “Không xuống chứ gì? Tôi gọi điện thoại cho quản gia Lưu, kêu bà ấy phái tài xế tới đón anh.”

Di động bị hất tung lên, nháy mắt bay ra ngoài.

“Không cần quản gia Lưu!” Giọng Diệp Tỉ lạnh tới mức có chút bấp bênh.

Tôi nhìn chằm chằm di động bị ném thành hai mảnh, “Diệp Tỉ, anh muốn đi đâu? Tôi đưa anh đi.”

Đẩy Diệp Tỉ đang ngồi chắn cửa xe, tôi trèo vào ghế lái.

Mặt Diệp Tỉ trắng bệch, liều mạng trừng mắt nhìn tôi. Một lúc sau, hắn rốt cuộc nhếch khóe môi, ngồi vào ghế lái phụ.

“Về nhà à?” Tôi tức giận hỏi.

“Về nhà. Hạ Tiểu Hoa, về nhà.” Diệp Tỉ dùng sức trả lời.

Tôi đạp chân ga, xe cong vẹo lao ra ngoài. Trong xe tự động điều chỉnh nhiệt độ, hệ thống sưởi vừa bật, lạnh lẽo trên tay rốt cuộc biến mất. Tôi nghiêng mặt nhìn Diệp Tỉ, Diệp Tỉ nhắm hai mắt, cau mày, khuôn mặt càng lúc càng trắng bợt, trắng đến nỗi không còn cảm xúc, gần như trong suốt. Diệp Tỉ, uống say rồi. Giống y như một đêm của ba năm trước, liều mạng ấn chuông cửa. Chỉ là, không có trời mưa, không có Khả Nhạc mà thôi.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, Diệp Tỉ hơi nhúc nhích cơ thể, vẫn nhắm mắt như cũ nói, “Hạ Tiểu Hoa, nhất định phải đi, không thể ngồi vòng đu quay nữa, là vì anh ta phải không.”

Tôi thu lại ánh mắt, nỗ lực nhìn chằm chằm mặt đường.

“Hạ Tiểu Hoa, tối nay em định ở lại cùng anh ta, phải không?” Diệp Tỉ một câu nối tiếp một câu, từ đầu tới cuối không hề mở mắt. Giọng điệu trầm thấp nặng nề, mang theo sự run rẩy rất khẽ, kéo căng trái tim, tạo cho người ta một ảo tưởng khó hiểu.

Tôi cảm thấy, Diệp Tỉ, rất quan tâm, nhưng tôi chỉ có thể im lặng, sau đó gắng sức hít thở. Rõ ràng, chỉ là cầu được chết tâm thôi. Im lặng rất lâu, lâu đến nỗi có thể nghe được Diệp Tỉ nói rõ rành rành: “Hạ Tiểu Hoa, em là đồ khốn!” Từng chữ từng chữ, phun ra vô cùng rành mạch.

Tôi rốt cuộc không thể nhịn được nữa, “Diệp Tỉ! Anh rốt cuộc đang làm gì thế hả!” Dùng hết toàn bộ dũng khí, mới cam lòng từng bước từng bước lựa chọn buông tay. Tốn bao nhiêu quyết tâm, mới rốt cuộc cam lòng chết tâm. Vì sao phải cố tình chọn một ngày như ngày hôm nay, ngậm kẹo que, nắm bóng bay, đứng thẳng tắp trước vòng đu quay khổng lồ, nói: “Hạ Tiểu Hoa, cùng ngồi nhé?” Vì sao phải cố tình vào một đêm như đêm nay, đứng chặn cửa, lau vệt nước ở khóe mắt?

Vì sao rõ ràng không có Khả Nhạc, vẫn tự mình uống say, dùng sức ấn chuông cửa?

Diệp Tỉ, rốt cuộc đang làm gì!

Xe lao thẳng xuống, tiến vào gara Diệp gia. Tôi đỗ xe ngay cửa gara, mở cửa xe lập tức chạy ra ngoài. Không thể ở lại thêm nữa, nhất định phải đi. Lại nghe thấy tiếng Diệp Tỉ vang lên phía sau lưng, “Hạ Tiểu Hoa, xin em, hãy ở lại.”

Chân tôi nhũn ra không còn khống chế, cũng không sao nhấc bước nổi. Diệp Tỉ mang theo hơi thở nồng đậm mùi rượu vang, ôm lấy tôi từ phía sau. Ôm rất chặt, đến nỗi hít thở cũng trở nên khó khăn. Hơi thở của Diệp Tỉ, phả vào bên tai, nóng đến đáng sợ.

“Diệp Tỉ, anh uống say rồi.” Tôi muốn giãy giụa, lại cảm thấy toàn thân vô lực.

“Ừm.”

Toàn bộ sức nặng đều đè trên người tôi, đầu tựa vào hõm cổ, không chịu tách ra.

“Hạ Tiểu Hoa, hãy ở lại.” Hắn nói xong, không còn tiếng động, chỉ còn hơi thở nóng hổi, vẫn luẩn quẩn trên cổ không đi.

Tôi kéo đôi chân mềm nhũn, cố sức dìu Diệp Tỉ. Từng bước một, đi rất gian nan. Rốt cuộc trở lại phòng ngủ, tôi ném Diệp Tỉ lên giường. Phòng ngủ vẫn y như cũ, đã ở đây ba năm, giờ quay lại, lại cảm thấy xa lạ.

Tôi xoay người toan đi, tay lại bị túm lại, Diệp Tỉ đã ngồi dậy, nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt bướng bỉnh như thể từ giờ sẽ nhất định không buông tay.

Tôi hít vào một hơi thật sâu, “Diệp Tỉ! Tôi nói rồi, tôi đã không còn yêu…”

Nói chưa dứt lời, môi đã bị che lấp, dù là rượu cũng cảm thấy ngọt ngào. Tôi liều mạng giãy giụa, “Diệp Tỉ, anh có biết anh đang làm gì không?”

Diệp Tỉ chớp hàng mi dài xinh đẹp, học theo bộ dáng tôi liếm môi, “Hạ Tiểu Hoa, anh đang theo đuổi em.”

Tôi nhìn chằm chằm dáng vẻ của Diệp Tỉ, ngây ngẩn cả người. Diệp Tỉ cúi đầu, bắt đầu cởi bỏ áo khoác dính Coca trên người. Cởi xong rồi, lại cởi áo sơ mi. Tôi dùng sức nuốt nước miếng, cảm thấy tim đập đã không còn khống chế. Đây thật sự là thời cơ tốt, say rượu mất lý trí! Chính mình uống say, không trách được người khác! Dù sao, sau khi tỉnh lại, chẳng qua cũng chỉ là say rượu mất lý trí thôi.

Tôi rốt cuộc rú lên nhào tới, một bên cố sức kéo nửa đoạn áo sơmi vướng víu của Diệp Tỉ ra, một bên sung sướng rống lên, “Diệp Tỉ, cởi quần.”

Diệp Tỉ bị tôi đụng phải rên lên một tiếng. Tôi lắc lắc thân mình, muốn làm áo khoác tuột xuống, lại bị nhấc mạnh lên, đặt ở trên giường. Diệp Tỉ nhảy dựng lên, đè chặt tôi, một tay chống mép giường, một tay bóp cổ tôi. Ánh mắt Diệp Tỉ phun ra lửa, trợn trừng nhìn nội y trong áo khoác của tôi.

“Hạ Tiểu Hoa! Em là đồ khốn!” Diệp Tỉ nói nghiến răng nghiến lợi. Mắng xong, ngọn lửa trong mắt lại càng bùng lên, môi cắn đến trắng bệch, trừng mắt nhìn tôi. Cùng một câu ấy, đêm nay nghe được đã là lần thứ ba.

Tôi há to miệng, gắng sức hít thở. Cổ bị bóp quá khó chịu, tôi giãy giụa, nghiêng đầu, phát hiện trên cánh tay chống ở mép giường của Diệp Tỉ có một vết tím bầm rõ ràng, hiện lên trên làn da trắng nõn, nổi bật dị thường.

Tôi hả hê cười, “Lão già kia đánh à? Chậc, chậc, xem sức lực này, lão già đó phục hồi tốt lắm nhỉ.”

Cổ chợt bị siết chặt, nói cũng trở nên khó khăn. Tôi lấy hơi, cố ý trêu chọc thổi một luồng khí nóng vào vết bầm trên tay Diệp Tỉ, “Này! Đau không?”

Ánh mắt Diệp Tỉ căng thẳng, thu lại cánh tay đang chống trên mép giường, tiện thể lần mò trên người tôi, lột xuống bộ nội y duy nhất trong áo khoác, ném đi rất xa.

Hơi thở nóng rực phả vào mặt, Diệp Tỉ giữ chặt tôi, hôn tôi, “Hạ Tiểu Hoa, anh là ai?”

Rõ ràng đã uống say, sao còn có thể hỏi như vậy? Làm sao có thể hỏi như vậy?

Ba năm trước đây, ngay cả thời khắc tình cảm mãnh liệt dâng trào, Diệp Tỉ cũng chưa hề nói một lời. Lúc này, lại hỏi rõ ràng như thế, hỏi quen thuộc như thế, giống như đêm hôm đó trước khi đi, Hạ Tiểu Hoa uống say nói: “Diệp Tỉ, em là ai?”

Trái tim lại bắt đầu đập điên cuồng. Không phải run rẩy vì bị mê hoặc, mà là động lòng. Tôi trợn trừng mắt, nhìn Diệp Tỉ trân trân. Thích chính là thích, dù có dùng hết sức lực, dù có hạ quyết tâm, vẫn như cũ, không thể thay đổi, không thể khống chế. Đẩy không ra, tôi biết rõ là dối lừa, vẫn chỉ có thể ôm chặt lấy, hà hơi bên tai hắn, “Diệp Tỉ, vẫn luôn luôn, là Diệp Tỉ.”

Luôn luôn. Từ thật lâu thật lâu trước kia, cũng đã là như vậy.

Diệp Tỉ nở nụ cười, “Hạ Tiểu Hoa, anh thích em.”

***

“Nhìn thấy chưa? Con bé mặc đồng phục trung học ngồi xổm bên ghế chà xát ngón chân, chính là con gái của Hạ Bạo Phát*!”

*bạo phát: phát tài, phất lên một cách nhanh chóng (thường mang nghĩa xấu).

“Ồ, không nói đến mặt mũi thế nào, chỉ cần nhìn tư thế cũng đoán ra được. Cùng một cấp bậc như nhau.”

“Tới vũ hội từ thiện mặc lễ phục là lễ nghi cơ bản, mặc đồng phục trung học đến đây là cái thể loại gì? Đúng là vô giáo dục.”

“Người ta vội vàng đến làm từ thiện, cả đống tiền không có chỗ tiêu, phải vội vã quyên góp để mua danh tiếng, làm gì có thời gian thay lễ phục.”

“Ông bố nó gần đây đang đốt tiền để theo đuổi thiên kim nhà ông Hà, làm cho ông Hà tức giận, nhốt con gái trong nhà mấy ngày nay rồi. Người ta tuy đã ly dị, nhưng dầu gì cũng là phu nhân nhà có danh tiếng, mặt mũi dù sao cũng phải có, nhà giàu mới nổi muốn dính được chút cao sang quý phái, nào có dễ dàng thế chứ.”

“Hạ Bạo Phát móc đâu ra đứa con này vậy? Ai chịu sinh con cho lão ta? Thật là dơ bẩn.”

“Không biết, móc đâu ra không biết, lăn lộn qua bao nhiêu người càng không biết.”

“Chậc, chậc, dơ bẩn! Ghê tởm!”

Tôi cúi đầu ra sức chà xát, đôi chân bị giày mới cọ vào phát đau, cuối cùng cũng dễ chịu hơn. Xỏ giày, đứng lên, tôi bước về phía đám người, dùng sức vung tay một cái. Ba thiên kim còn không kịp gào lên một tiếng, cả đám rơi thỏm vào bể bơi. Tiếng thét chói tai lập tức vang lên không ngớt.

Tôi không thèm quan tâm, tiến về phía đứa thứ tư đang gào rú to nhất, bị bảo vệ chạy tới giữ lại. Không giãy ra được, tôi đành phải cởi một chiếc giày, nhắm chuẩn đỉnh đầu đứa thứ tư mà phi, trúng giữa hồng tâm. Lại một tên bảo vệ nữa xông tới, một trái một phải kẹp lấy tôi, không thể động đậy được nữa.

“Cô Hạ, mời cô lập tức rời khỏi hội sở của chúng tôi, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát.”

Tôi liều mạng giãy giụa, “Tôi tự đi! Cha tôi đâu? Gọi ông ta ra xem trò vui rồi đi.”

“Cô Hạ, cha cô cùng với nữ minh tinh bên truyền hình, đã lái xe đi từ nửa giờ trước rồi.”

Tôi trợn mắt. Một chậu nước lạnh ngắt, từ đỉnh đầu dội xuống.

Con bé phun máu mũi ứa nước mắt, nâng cao cái chậu, nhìn tôi chòng chọc, “Nhà giàu mới nổi! Cút ngay! Ở đây không có chỗ cho mày đứng!”

Tôi dùng sức vung nắm tay, bị bảo vệ đè lại, “Cô Hạ, mời cô đi cho.”

“Hội sở này của tôi rất rộng, muốn đứng đâu cứ đứng, không có vấn đề gì.” Giọng nói ôn hòa êm dịu, một chiếc khăn tay trắng tinh chìa tới trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu, xuyên qua tên bảo vệ đứng che ánh sáng, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dưới ánh đèn. Rõ ràng vẻ mặt rất lạnh lùng, bàn tay giơ khăn mùi soa trắng tinh, lại kiên định dị thường.

Hắn chỉ thoáng liếc bảo vệ một cái, kiềm cặp trên người tôi lập tức buông lỏng, bảo vệ cung kính gọi: “Tiểu Diệp tiên sinh.”

“Diệp Tỉ, anh bớt chõ mũi vào chuyện người khác đi, cố ý gây khó dễ cho tôi chứ gì!” Con bé chảy máu mũi gào rú càng thêm hung ác, “Anh tưởng đây vẫn là đại học Anh quốc do anh định đoạt chắc? Anh muốn giả làm người lịch lãm thì cũng nên xuống bể bơi cứu người trước đã!”

Diệp Tỉ nghiêng đầu, thoáng liếc đám người đang đạp nước trong bể bơi, trả lời rất tự nhiên, “Không quan tâm.”

Tôi tiếp tục trợn trừng mắt.

“Này! Cô có đi không đây?” Diệp Tỉ rất không kiên nhẫn, hướng về phía tôi, phất phất chiếc khăn nhỏ trong tay.

Vầng hào quang vàng óng, theo động tác phất khăn tay của Diệp Tỉ, nháy mắt từ thân thể tỏa ra bốn phía, chói mắt đến nỗi tôi không thể không đoạt lấy khăn tay, cúi đầu liều mạng xì nước mũi.

Tôi không hề ngần ngại đi theo Diệp Tỉ.

Đi theo lần ấy, chính là rất nhiều năm. Cho đến khi tiểu Diệp tiên sinh biến thành Diệp tiên sinh. Đã bao lâu rồi không còn mơ thấy giấc mơ đó? Tôi mở mắt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, gần trong gang tấc.

“Hạ Tiểu Hoa, khóc cái gì!” Diệp Tỉ vươn tay, lau nước mắt cho tôi.

“Á á á!” Tôi rú lên, tránh né, dùng cả tay cả chân bò tới mép giường.

Vì sao? Vì sao lại dậy trễ hơn Diệp Tỉ? Một chuyện chưa từng xảy ra! Vì sao cơ chứ?

Eo của tôi bị ôm chặt, “Hạ Tiểu Hoa, im miệng! Anh đau đầu!”

Ồ! Đau đầu! Đúng!

Tôi lập tức vô liêm sỉ quay người lại, nói: “Diệp Tỉ, tối hôm qua chúng ta chính là say rượu mất lý trí.”

“Anh yên tâm, tôi căn bản không coi…” Âm thanh bị một bàn tay chặn lại chặt chẽ.

“Hạ Tiểu Hoa, ai say rượu mất lý trí với em!” Diệp Tỉ lớn giọng quát.

“Em uống rượu à?”

“Ưm ưm ưm!” Tôi liều mạng lắc đầu.

“Cho nên, ý em là, em hoàn toàn không quan tâm?”

“Ưm ưm ưm!” Tôi liều mạng gật đầu.

“Hạ Tiểu Hoa!” Diệp Tỉ nghiến răng nghiến lợi, đẩy tôi ra.

Tôi không nói hai lời, bò dậy nhảy xuống giường. Vừa chạm đất, tôi lại bị túm chặt. Diệp Tỉ dùng sức, một lần nữa quẳng tôi lên giường.

“Hạ Tiểu Hoa, anh quan tâm!” Diệp Tỉ híp mắt, trừng tôi.

“Diệp Tỉ! Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Nước mắt tràn ra viền mắt, không còn chịu khống chế.

Diệp Tỉ sững người, nhưng không buông tôi ra.

“Anh sững sờ cái gì?” Tôi hung hăng trừng Diệp Tỉ, nước mắt càng tuôn ra dạt dào.

“Tôi đã đồng ý ly hôn, đơn ly hôn cũng ký rồi, khó khăn lắm mới hạ quyết tâm không yêu anh nữa, rốt cuộc anh còn muốn thế nào?”

“Muốn tôi, tôi cho rồi. Rốt cuộc anh còn muốn thế nào?”

“Đã nói không cần anh phải chịu trách nhiệm, đã nói tôi không quan tâm, rốt cuộc anh còn muốn thế nào?”

“Anh dựa vào đâu mà sững sờ! Tối qua chính anh uống say nói mê sảng, tôi còn chưa sững sờ đây. Bây giờ anh tỉnh rượu chưa? Bây giờ anh đang nói cái gì với tôi anh có biết không?” Tôi đã nước mắt giàn giụa.

Diệp Tỉ rốt cuộc buông tôi ra, nhưng vẫn ngây người, chỉ là vươn tay, lau nước mắt cho tôi.

“Hạ Tiểu Hoa, đừng khóc. Em như vậy, anh sẽ đau lòng.” Giọng nói của Diệp Tỉ rất dịu dàng.

Tay tôi run lên, liều mạng giãy giụa sờ tủ đầu giường.

“Anh nói bậy! Anh đau lòng cái gì? Diệp Tỉ, anh im đi! Rõ ràng anh không yêu tôi, rõ ràng không yêu! Không được, không được như vậy…”

Những lời phía sau, còn chưa nói xong.

Tôi quá nghẹn ngào, thậm chí khi bị chặn môi một lần nữa, cũng không giãy giụa.

Tay tôi rốt cuộc mở được tủ đầu giường, sờ soạng nửa ngày, chạm đến.

Hơi thở nóng hổi của Diệp Tỉ, phả ra trên môi, “Hạ Tiểu Hoa, kỳ thật là, anh…”

“Roẹt!”

Tôi cầm kiềm chích điện, giãy dụa dưới thân Diệp Tỉ, rốt cuộc bò ra. May là, kiềm điện vẫn còn ở đây. Diệp Tỉ gục trên giường với tư thế quái dị, tôi giơ chân, di di lên mặt hắn, “Này! Diệp Tỉ!”

Không phản ứng rồi.

Tôi vung tay lau nước mắt, vội vàng mặc quần áo, bỏ đi. Kỳ thật là, đáp án, không có dũng khí nghe tiếp nữa.

Zinny: Mọi người còn nhớ trong phiên ngoại Lưu Lãng, có đoạn Lưu Lãng đi học về buổi tối, trông thấy Hạ Tiểu Hoa mặc quần áo ướt ngồi trước cửa nhà không? Mình xin tóm tắt lại thế này nhé: Năm cấp 3 Hạ Tiểu Hoa đến hội sở với bố, đánh nhau với đám thiên kim, sau đó bị dội một chậu nước vào người. Đúng lúc này thì Diệp Tỉ xuất hiện, đưa khăn tay cho Hạ Tiểu Hoa. Đây cũng là lần đầu tiên Hạ Tiểu Hoa gặp Diệp Tỉ.

Sau đó Hạ Tiểu Hoa mặc bộ quần áo ướt đó về nhà, nhưng không vào nhà, cuối cùng sang nhà Lưu Lãng tắm rửa thay quần áo, mặc bộ đồng phục thể dục rộng thùng thình của Lưu Lãng. Trong phiên ngoại Lưu Lãng, Hạ Tiểu Hoa có nói với Lưu Lãng là: “Lưu Lãng, mình đi đây, mình muốn đi cảm ơn một người.” Lúc ấy là cô ấy mặc nguyên bộ đồng phục thể dục của Lưu Lãng đi “cưỡng hôn” Diệp Tỉ đấy, nhưng chưa kịp để Diệp Tỉ biết là ai thì đã chạy rồi. Từ đó cô ấy bắt đầu yêu thầm Diệp Tỉ.

Lên đại học, Tiểu Hoa gặp và chơi thân với Khả Nhạc, và cô ấy lại tình cờ gặp lại Diệp Tỉ lần nữa (vì ổng tông xe vào Khả Nhạc nên suốt ngày kè kè đi theo chăm sóc Khả Nhạc để chuộc lỗi). Mình vẫn nghĩ lúc trước Diệp Tỉ thích Khả Nhạc một phần vì hiểu lầm Khả Nhạc là cô bé mặc đồng phục thể dục rộng quá khổ “hôn trộm” mình khi trước. Vì thế khi Khả Nhạc hôn Diệp Tỉ lúc khiêu vũ, anh ấy đã đẩy Khả Nhạc ra và nói: “Vốn dĩ, không phải em.”

Và thế là hết sự tích vì sao Hạ Tiểu Hoa lại bị ám ảnh với khăn tay trắng và những gì tỏa ánh vàng chói lọi. Còn một chương và một phiên ngoại nữa là hết truyện rồi \o/ \o/ \o/

Advertisements

12 comments on “Ông xã – 6.2 (Q3)

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s