Ông xã – 4.3 (Q3)


Diệp Tỉ nhìn chòng chọc bỏng ngô trong tay tôi, chỗ giữa lông mày nhăn thành một cục. Tôi ngồi trên ghế đá ngoài trời, vừa nhai bỏng ngô vừa vươn tay bốc đùi gà rán.

“Hạ Tiểu Hoa, vừa nãy em đốt pháo hoa xong còn chưa rửa tay đâu đấy.” Lông mày Diệp Tỉ nhăn càng thêm chặt.

Tôi rung chân, giơ đùi gà rán lên, “Lễ Giáng sinh là phải ăn gà rán.”

“Trong nhà hàng có mà.” Diệp Tỉ nhìn chòng chọc đùi gà rán của tôi, ánh mắt rất khinh thường.

Tôi ngẩng đầu, nghĩ đến đại tiệc Giáng sinh trong nhà hàng sang trọng, lại cúi đầu xuống, tiếp tục gặm đùi gà, “Tôi không có tiền.”

Diệp Tỉ đột nhiên im lặng, nửa ngày không hé răng. Bỗng dưng im ắng, bầu không khí trở nên hơi quái dị.

Tôi dùng sức ho một tiếng, giơ một cái đùi gà rán khác hỏi Diệp Tỉ, “Này, nếm thử xem hương vị thế nào?”

Diệp Tỉ hoàn toàn làm lơ đùi gà, nhìn tôi chằm chằm nói: “Hạ Tiểu Hoa, lễ Giáng sinh, trong ấn tượng của anh, hình như có thể thực hiện một điều ước của người khác phải không nhỉ?”

Tôi lại trợn mắt một lần nữa, “Đây là lần đầu tiên anh đón Giáng sinh đấy hả?”

Diệp Tỉ gật đầu như lẽ đương nhiên.

“Khi còn nhỏ lão Diệp không đón Giáng sinh với anh hả? Trưởng thành anh không đón Giáng sinh với mọi người hả?”

Diệp Tỉ ra vẻ lười không thèm đáp lại.

Tôi đưa cái miệng há hốc thành hình chữ “o” của mình tới sát mặt hắn, chỉ chỉ. Diệp Tỉ không kiên nhẫn nói: “Lễ tết chẳng qua là một phương thức để truyền lại văn hóa cho đời sau thôi.”

Tôi trừng mắt nhìn Diệp Tỉ, “Nhưng người địa cầu ai mà chẳng ăn tết! Đến ngày lễ tết còn phải tặng quà nữa mà!”

Diệp Tỉ càng tỏ ra đương nhiên, “Các thư ký sẽ giải quyết.”

Thế nên, tôi mới có thể nhận được một cuộc điện thoại năm nào cũng như năm nào của bạn trợ lý, nói: “Cô Hạ, Diệp tiên sinh hỏi cô năm nay muốn tặng quà gì.”

“Diệp Tỉ, trên đời này, sẽ có những ngày, cho dù đã trôi qua, anh vẫn muốn ghi nhớ mãi.”

Diệp Tỉ nhìn tôi chằm chằm nói: “Hạ Tiểu Hoa, lễ Giáng sinh, thực hiện ước nguyện của em đi, em muốn gì? Nói cho anh biết, anh sẽ đều đồng ý.”

Cảm giác chua xót, đột nhiên lan tràn.

Cuối cùng tôi vẫn lắc đầu, “Diệp Tỉ, đón lão Diệp xuất viện, anh vốn cũng không muốn đâu nhỉ? Như thế, coi như đã thực hiện rồi đi.”

Diệp Tỉ híp mắt, nhìn tôi nửa ngày, đột nhiên khóe miệng dãn ra, “Hạ Tiểu Hoa, em quả nhiên rất ngốc.”

“Anh nói gì!” Tôi tức giận đáp.

“Nếu em bảo, trả lại tiền cho em, anh cũng sẽ đồng ý.”

Không nói sớm! Tôi liếm liếm môi, hối hận không kịp, “Này! Lại lần nữa có được không?”

Nếu như, nếu như quả thật ước nguyện nào cũng có thể thực hiện, nếu như thật sự yêu cầu gì cũng sẽ đồng ý.

Diệp Tỉ liếc mắt hừ hừ, “Muộn rồi, Hạ Tiểu Hoa.”

Lời ra đến khóe miệng thì dừng lại. Do dự hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn không nói gì. Dù sao, cũng đã muộn rồi.

Tôi lắc đầu, “Vậy, coi như xong.”

Diệp Tỉ nhìn tôi, vẻ mặt rất nghiêm túc. Quá mức nghiêm túc, nghiêm túc đến nỗi làm tay tôi run lên, cả miếng đùi gà một lần nữa rơi xuống mặt bàn.

Tôi đập bàn đứng lên, liều mạng chạy ra ngoài, “Tôi mắc tiểu, mắc tiểu!” Chạy đến khi không còn đường, tôi mới dừng lại thở hổn hển.

Thở hổn hển cho tới khi đã có thể hít thở bình thường, tôi giãy giụa đứng lên, rút ra mười đồng, “Ông chủ, cho hai quả bóng bay.”

Ông chủ bán bóng bay liếc mắt nhìn mười đồng nhàu nhĩ trong tay tôi, khinh bỉ nói: “Thưa cô, bóng bay mười hai đồng một quả.”

Tôi co rút khóe miệng, cố hết mức tỏ ra thân thiện hòa nhã nói: “Ông chủ, bán rẻ chút đi mà.”

Ông chủ đảo mắt khinh bỉ, quay đầu qua hướng khác, “Cậu đẹp trai, mua bóng bay không?”

Một tên thư sinh mặt trắng rút ra tờ một trăm đồng, “Ông chủ, bao nhiêu tiền một quả?”

“Mười…”

“Mười lăm!” Tôi hô rất vang dội.

Tên mặt trắng đang nắm hai quả trong tay, nhìn nhìn tôi, trả lại một quả, cất lại một trăm đồng vào túi, tiện tay lấy mười lăm đồng chìa ra.

Tên mặt trắng vừa quay đi, tôi lập tức bộp một tiếng đập tờ mười đồng nhàu nhĩ xuống trước mặt ông chủ, “Bóng bay! Đưa đây!” Ông chủ bịn rịn đưa tôi một quả.

“Trả lại tôi một đồng!” Rõ ràng là tôi bán được mười lăm đồng cơ mà.

Ông chủ nắm chặt mười lăm đồng trong tay, biểu tình thấy chết không sờn.

Tôi nắm chặt quả bóng bay rởm, đánh giá ông chủ từ trên xuống dưới, rốt cuộc hạ quyết tâm vang dội, bốc một chiếc kẹo que bỏ đi. Trở lại chỗ, tôi dúi cả bóng bay và kẹo que cho Diệp Tỉ, “Này! Cầm lấy!”

Diệp Tỉ ngơ ngơ ngác ngác nhận bóng bay, “Làm gì đây?”

“Tặng anh quà Giáng sinh.” Diệp Tỉ hết nhìn quả bóng bay rồi nhìn tôi, có chút không hài lòng, “Hạ Tiểu Hoa, có kiểu tặng quà như em nữa à?”

Tôi đảo mắt khinh bỉ, “Giáng sinh là phải có bóng bay với kẹo que.”

Đặt mông ngồi xuống một lần nữa, tôi nhấc Coca tu ừng ực. Tu quá nhanh, bị uống một ngụm đầy, tôi há mồm phun về phía đối diện.

Bộ vest thủ công tinh xảo của Diệp Tỉ nháy mắt gặp tai ương.

Tôi sợ run người, ho càng thêm dữ dội, vừa ho vừa vươn tay lau lung tung trên mặt.

Một chiếc khăn tay trắng tinh chìa tới trước mặt tôi, “Hạ Tiểu Hoa, không được dùng tay! Bẩn chết đi được!” Trong giọng nói có mùi thuốc súng không nhịn được nữa.

Tôi nhìn chằm chằm khăn tay nhỏ trắng tinh mà ngây dại. Diệp Tỉ ngược lại rất tự động tự giác, vươn tay dùng khăn lau miệng cho tôi.

Mặc dù cách một chiếc bàn, vẫn có vẻ quá gần. Gần tới nỗi tôi có thể mở to mắt nhìn những đốm Coca to như hạt đậu, từng giọt từng giọt, thấm vào bộ vest thủ công của Diệp Tỉ, hòa lẫn với màu đen ban đầu, cuối cùng không còn nhìn rõ.

“Này! Diệp Tỉ, mẹ anh trông như thế nào?” Tôi bất giác hỏi, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy Diệp Tỉ như vậy, thật xinh đẹp, đẹp hơn lão Diệp nhiều lắm.

Diệp Tỉ trừng mắt nhìn tôi một cái, thu lại khăn tay nhỏ bé đã không còn màu trắng nguyên vẹn, bắt đầu lau Coca dính trên người.

Tôi lại cúi đầu uống Coca, hoàn toàn không mong đợi sẽ có người trả lời, lại nghe thấy Diệp Tỉ nói: “Hạ Tiểu Hoa, đây là em đang muốn tìm hiểu quá khứ của anh phải không?”

Coca lại phun ra.

Lần này Diệp Tỉ lại né rất nhanh, trừng mắt nhìn tôi, ghét bỏ nói: “Dù sao, khẳng định không phải loại người như em.”

Tôi rú lên một tiếng, nhào tới muốn bóp chết tên Diệp Tỉ khốn kiếp.

Diệp Tỉ giơ một tay ngăn chặn công kích của tôi, một tay sờ lần trong túi áo, rút ví tiền, móc từ trong đó một tấm ảnh.

“Lại đây, Hạ Tiểu Hoa, cho em xem này.” Tôi lập tức an tĩnh, ngó đầu tới.

Chậc chậc! Mỹ nữ cấp thế kỷ, chẳng trách sinh ra Diệp Tỉ đẹp trai như thế.

“Lão Diệp đúng là có phúc! Kiếm được được mỹ nữ cỡ này mà còn có tinh lực ra ngoài lêu lổng.” Tôi ồn ào.

Diệp Tỉ hung hăng trừng mắt nhìn tôi một cái.

Tôi vỗ vỗ vai Diệp Tỉ, “Này, anh so đo vớ vẩn cái gì! Lão Diệp ít nhất còn cho anh gặp mẹ. Tôi ngay cả mẹ mình trông thế nào cũng còn chẳng biết đây này.”

Diệp Tỉ tiếp tục trừng mắt nhìn tôi.

“Thật mà, chính ông bố tôi cũng chẳng nhớ nổi mặt mũi mẹ tôi thế nào. Ông ấy nói tự nhiên sinh ra một đứa nhóc rất đáng sợ, sau khi có tôi liền chạy đi làm phẫu thuật triệt sản.” Từ đấy về sau lêu lổng chỗ bướm hoa như vào chỗ không người.

Diệp Tỉ hừ lạnh một tiếng, “Hạ Tiểu Hoa, em sống được đến giờ, đúng là kỳ tích.”

Tôi hừ một tiếng, ngoạc miệng nói: “Không có mẹ thì sao chứ? Không có mẹ tôi cũng chẳng ăn uống thiếu đi miếng nào.”

“Anh so đo cái gì. Lão Diệp làm chuyện thất đức bội tình bạc nghĩa cũng đâu có vất bỏ anh, anh xù lông cái gì.” Diệp Tỉ nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sáng đến nỗi tôi không dám nhìn lại.

Tôi đứng lên, nhặt kẹo que trên bàn đưa tới, “Này! Ăn không?” Ánh mắt Diệp Tỉ thoáng lộ vẻ ghét bỏ.

Chảnh chưa kìa! Tôi nhanh chóng xé toạc vỏ chiếc kẹo que nhỏ đến mức bủn xỉn, “Không ăn thì thôi.” Tôi vừa định nhét vào miệng mình thì bị Diệp Tỉ đoạt lấy, không nói hai lời ngậm vào trong miệng.

Diệp Tỉ đứng dưới vòng đu quay khổng lồ, cầm bóng bay, ngậm kẹo que, cười nói: “Hạ Tiểu Hoa, cùng ngồi nhé?”

“Tôi, tôi mắc tiểu!” Lần này, là mắc tiểu thật.

Ngồi chồm hỗm trong toilet của tiệm gà rán hơn nửa ngày, lúc ra đi ngang qua phòng nghỉ nhân viên không đóng cửa, màn hình tivi bên trong đang chiếu cảnh Thần Tư đứng trước ống kính nói lời chúc Giáng sinh.

Chúc xong, đến màn rút phần thưởng, hắn rút được phiếu mua hàng của cửa hàng phục sức nổi tiếng, giá trị không nhỏ, nhưng lại là nữ trang. MC hỏi có muốn rút lại hay không, để hắn đổi thứ khác.

Thần Tư lắc đầu, cười cực kỳ quyến rũ, “Không đổi nữa. Dùng để cứu trợ nhân viên phá sản rất thích hợp.” MC và một đám khách mời cười lăn lộn.

Tôi nghiến răng nghiến lợi, cười gì mà cười! Cái đầu Thần Tư chiếm hơn phân nửa màn ảnh, “Mọi người đang theo dõi tivi, đèn của cây thông Noel, đã thắp lên chưa?”

Mấy nhân viên trẻ ngồi túm tụm trong phòng nghỉ cực kỳ phối hợp gào lên với tivi: “Thắp rồi!”

Kêu gào làm da đầu tôi tê rần. Đột nhiên nhớ ra trước khi xuất phát, Thần Tư chỉ vào cây thông Noel xiêu vẹo trên mặt đất còn chưa trang trí xong, nói: “Hạ Tiểu Hoa, trước khi tôi về, thắp sáng nó! Không thì trừ sạch tiền thưởng!”

Tôi liều mạng cào đầu.

Thần Tư đã bắt đầu bước vào vạch xuất phát của trò chơi, ở giữa đặt một tấm ván nhảy, cách đó không xa là ống nhỏ chứa phiếu mua hàng. Phiếu mua hàng có giá trị không nhỏ, được treo cũng khá cao. Thần Tư nhảy lên nhảy xuống tại chỗ vài cái, sau đó liền chạy lên. Tới ván nhảy, hắn cực kỳ tiêu sái mà đạp một cái, “rắc” một tiếng, ván nhảy lập tức gãy thành hai đoạn, Thần Tư cũng đã nhảy bật lên, khó khăn lắm mới nắm được ống phần thưởng, hái xuống. Chỉ là tư thế tiếp đất, có hơi mất mặt không được tự nhiên. Khán giả ở trường quay lập tức cười rộ lên, một đám khách quý liều mạng vỗ tay, MC càng không ngừng hét chói tai ca ngợi tế bào vận động của Thần Tư. Thần Tư cười cười, đứng dậy ngay tại chỗ, không nhúc nhích.

Khách quý nữ đều nhao nhao xông lên ôm Thần Tư tỏ ý chúc mừng, đám nhân viên trẻ ngồi trước tivi càng không ngừng tán thưởng, “Oa! Thần Tư đẹp trai ngây người!”

Màn ảnh đã chiếu sang cảnh khác, không còn thấy vẻ mặt Thần Tư.

Tôi quay đầu chạy ra ngoài.

Diệp Tỉ chống hai tay lên lan can, nhìn tôi, “Hạ Tiểu Hoa, anh chờ lâu quá.”

“Diệp Tỉ, tôi phải về thôi.” Tôi nói, chỉ chỉ vòng đu quay, “Cái này, e là không có cơ hội ngồi rồi.”

“Hạ Tiểu Hoa!” Diệp Tỉ đứng thẳng lên.

Vô số đèn trên vòng đu quay chiếu lên khuôn mặt Diệp Tỉ rất trắng.

“Tạm biệt.” Tôi cười cười nói.

“Hạ Tiểu Hoa!” Diệp Tỉ tiến lên vài bước, kéo tôi lại, “Đừng đi.”

Tôi ngẩn người, gỡ tay Diệp Tỉ ra, “Diệp Tỉ, tôi nhất định phải về.”

Diệp Tỉ nhìn tôi chòng chọc, biểu tình có phần quái lạ, “Có người đang chờ em à?”

Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu. Không biết ước định như vậy, có được coi là chờ hay không.

Diệp Tỉ chầm chậm há miệng nhiều lần, cuối cùng dúi lại bóng bay cho tôi, “Cái này, trả em đấy! Điều ước Giáng sinh, anh muốn ước lại một lần nữa!”

Tôi không nhận lấy, xoay người nói: “Muộn rồi, Diệp Tỉ.”

“Hạ Tiểu Hoa, ước nguyện Giáng sinh của anh, là em ở lại, có được không?” Giọng Diệp Tỉ rất nhẹ nhưng lại rất kiên định.

Tôi liều mạng cất bước, đi thật nhanh.

Advertisements

13 comments on “Ông xã – 4.3 (Q3)

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s