Ông xã – 4.1 (Q3)


Quyển 3: Hạnh Phúc, Chỉ Cần Một Giây

Phần 4: Ganh đua trong khu giải trí

Lão Diệp nhìn ra cửa phòng bệnh lần thứ ba mươi mốt.

Tôi ôm túi xách mới mê người, đứng ở cửa sốt ruột nói: “Con nói này, lão Diệp, rốt cuộc lão có đi không hả?”

Lão già này thật đúng là rách việc, xuất viện mà cũng phải huyên náo oanh oanh liệt liệt. Lên mặt báo, kéo theo bao nhiều người tới thăm hỏi, giày vò lăn lộn suốt ba ngày, còn nhất định chưa chịu xuất viện.

“Hôm kia tôi xem báo thấy nói lão Diệp đã hồi phục sắp xuất viện. Ngày hôm qua báo chí lại nói lão Diệp sắp xuất viện rồi. Sáng nay bà gọi điện kêu tôi tới đón lão xuất viện, bây giờ tôi đứng đây sắp được hai tiếng đồng hồ rồi, lão thật ra là có đi ra hay không, quản gia Lưu bà nói một tiếng cho tôi còn biết!” Tôi quay sang càu nhàu với quản gia Lưu.

Dù sao túi xách cũng đã về tay, nếu như không có chuyện gì, tôi cũng muốn về thôi. Biết đâu còn kịp xem chương trình tạp kỹ minh tinh quy mô lớn số đặc biệt mừng Noel của Thần Tư.

Lão Diệp nhìn ra cửa phòng bệnh lần thứ ba mươi hai. Quản gia Lưu nhìn theo bóng lưng lão Diệp, vành mắt bắt đầu đỏ lên.

“Cô Hạ, tin tức lão Diệp tiên sinh xuất viện ngay cả cô cũng nhìn thấy phải không?”

Tôi đảo mắt khinh bỉ, “Thừa lời!”

Tờ báo nào cũng đăng lên trang nhất, báo Giải Trí nói, lão Diệp gặp đại nạn không chết, lúc về già lại có cơ hội lăn lộn chỗ bướm hoa; báo Tài Chính Kinh Tế nói, lão Diệp không chết, cổ phiếu của Diệp thị lại tăng giá; báo Xã Hội nói, lão Diệp giàu sang quyền quý, nằm viện cũng xa hoa; báo Sức Khỏe nói, nếu trị liệu kịp thời, bệnh tim mạch không hề đáng sợ. Trừ phi là người mù không biết chữ, nếu không không thể nào không thấy!

Vành mắt quản gia Lưu càng đỏ, “Diệp tiên sinh dù có ở nước ngoài thì cũng phải xem báo chí trong nước chứ…”

Tôi giật mình hiểu ra, quay đầu học theo quản gia Lưu nhìn bóng lưng lão Diệp.

Lão Diệp đang lặng lẽ tặng cho cánh cửa ánh mắt thứ ba mươi ba.

“Này! Lão Diệp! Lão một vốc tuổi đầu rồi mà còn mượn chiêu trò thổi phồng của truyền thông hả!” Tôi ôm túi xách lão Diệp vừa đưa cho, khinh bỉ nói.

Lão Diệp đứng bật dậy khỏi ghế, “Ai thổi phồng? Như tôi phải gọi là sức ảnh hưởng xã hội hiểu chưa! Tục tằn như cô thì biết cái gì!”

Lão lớn giọng huơ gậy ba toong định đánh tôi. Tôi chạy tọt ra sau quản gia Lưu, thừa dịp bà ta không chú ý liền đẩy bà ta tới trước, “Giáo sư Trần, cứu mạng!”

Giáo sư Trần đội mũ ông già Noel gương mẫu xung phong vọt lên, không nói hai lời đỡ được quản gia Lưu. Quản gia Lưu đỏ mặt, ngẩng đầu nhìn mũ ông già Noel.

Lão Diệp liều mạng huơ gậy ba toong, “Đi! Đi ngay lập tức! Quản gia Lưu, kêu tài xế chuẩn bị xe! Chuẩn bị xe!”

Giáo sư Trần nói: “Lão Diệp tiên sinh, hiện giờ tâm tình ngài quá mức bất ổn, dựa theo ý kiến chuyên nghiệp của tôi, ngài nên ở lại thêm một ngày để quan sát thì hơn.”

Lão Diệp lập tức hùa theo, “Ồ, đúng! Đúng! Tâm tình tôi đang không tốt, vì lý do an toàn, nên quan sát, nên quan sát cho chắc.”

Lão tự động tự giác về lại chỗ.

Tôi lớn giọng nói: “Con nói này lão Diệp! Tâm tình ngài bất ổn đã ba ngày nay rồi.”

“Cô Hạ, không phải ba ngày, mà là một tuần.” Cô hộ lý bên cạnh sửa lời tôi.

Tôi trợn trừng mắt. Lão Diệp cũng trợn trừng mắt. Quản gia Lưu lại đỏ vành mắt.

“Đã một tuần rồi, còn chưa có tin tức…”

Tôi bĩu môi, nhìn nhìn túi xách mới trong tay, lại nghía sang bóng lưng lão Diệp, rốt cuộc không nhịn được nữa thét ầm lên chạy ra khỏi phòng bệnh.

Tôi tiện tay rút điện thoại di động, “Cậu trợ lý, tôi muốn nói chuyện với Diệp Tỉ.”

Bạn trợ lý trước sau như một, cất giọng lạnh như băng, “Diệp tiên sinh đang cử hành hội nghị liên tịch quốc tế quan trọng, cô Hạ, cô có chuyện gì tôi có thể giúp cô chuyển…”

“Chuyển cái gì mà chuyển! Bảo Diệp Tỉ xem báo!” Tôi dùng sức ngắt điện thoại.

Ghét nhất là vào ngày lễ Giáng sinh đáng ghét như vậy, kiên trì gọi những cuộc điện thoại đáng ghét như vậy. Hạ Tiểu Hoa vĩnh viễn không đổi được bệnh cũ! Tôi ngồi phịch xuống băng ghế dài trong khoảnh sân của bệnh viện như một đống bùn.

Một lúc lâu sau, tôi cảm thấy tay chân rét run. Mùa đông đã tới, trời trở lạnh rồi. Trở về thôi.

Tôi đứng dậy, muốn vào phòng bệnh chào lão Diệp một câu, mới phát hiện trước cổng lớn của bệnh viện là một hàng xe sang trọng. Cực kỳ phô trương, xếp thành hàng dài, tôi trợn mắt, luồn lách nửa ngày, chật vật lắm mới lách được về tầng phòng bệnh của lão Diệp.

Vừa ra khỏi thang máy, đập vào mắt là tấm thảm đỏ tươi trải dài tới cửa, từng lẵng hoa lớn xếp thành hàng từ cửa thang máy tới tận bên trong. Đoàn người trùng trùng điệp điệp, tất cả đều diện comple giày da, nét mặt hân hoan vui mừng.

Chậc! Còn có đám cưới trong bệnh viện nữa cơ à?

Tôi đổ mồ hôi như mưa, rốt cuộc chen tới cửa phòng bệnh của lão Diệp, mới nhìn thấy lão Diệp ngồi trên ghế mặt mày hồng hào rạng rỡ, đang không ngừng nói bô bô với một gã người nước ngoài. Bên cạnh là một hàng thẳng tắp, đủ loại người nước ngoài mắt xanh mũi lõ như đang chờ được tiếp kiến, chình ình đứng sau mông lão Diệp, không phải là Diệp Tỉ không chịu đọc báo thì còn ai.

Tôi tùy tiện hỏi một bạn comple bên cạnh: “Này! Tình huống bên trong là thế nào vậy?”

Bạn comple nhìn qua chính là con lai, trợn đôi mắt to, dùng thứ tiếng Trung không sõi trả lời tôi, “Tiểu thư, cô không thấy hai vị chủ tịch Diệp thị đang vui vẻ trò chuyện với đại biểu hoàng thất Anh hay sao?”

Trong mắt bạn comple đã ngân ngấn nước, “Đạo hiếu của người Trung Quốc thật đáng học hỏi! Diệp tiên sinh tạm ngừng hội nghị liên tịch, đặc biệt mời tất cả đại biểu tham dự hội nghị cùng tới đón tiếp phụ thân hồi phục xuất viện. Lời thỉnh cầu cá nhân ấm áp như vậy, ai nấy đều vui vẻ chấp nhận. Một xí nghiệp ấm áp như vậy, chẳng trách tập đoàn Diệp thị có thể vinh hoa ba đời.”

Chậc! Tôi nghiêng đầu, cách một đám quần chúng vây xem trùng trùng điệp điệp, thoáng liếc lão Diệp ở vị trí trung tâm vừa đạt tới một cảnh giới mới.

Mới khi nãy còn nói tâm tình bất ổn không xuất viện được đấy. Tôi dùng sức vung túi xách mới, quay đầu đi về hướng cầu thang. Lão Diệp, túi xách này tôi nhận cũng không áy náy gì nữa rồi. Vừa tới đầu cầu thang, tôi trông thấy quản gia Lưu đang ngồi xổm trong góc lau nước mắt.

“Ơ! Quản gia Lưu, thất tình rồi à?” Tôi hả hê vui sướng lục tìm khăn giấy trong túi xách.

Quản gia Lưu hoàn toàn không để ý tới tâm tình vui sướng tà ác của tôi, liều mạng tuôn nước mắt, “Cô Hạ, tôi làm việc ở nhà họ Diệp mấy năm nay, đây là lần đầu tiên thấy Diệp tiên sinh chủ động nhượng bộ đấy. Lão Diệp tiên sinh chắc là vui lắm, Diệp tiên sinh chịu chủ động nhượng bộ, khúc mắc rồi cũng sẽ chậm rãi được tháo gỡ thôi…”

Ồ, ra là phim luân lý gia đình dài tập!

“Quản gia Lưu, bà cứ chậm rãi cảm động nhé, không có việc gì tôi về trước ha.” Tôi cực kỳ thiếu thành ý tùy tiện quẳng ra một gói khăn giấy, quay đầu bước đi.

Không còn chuyện gì để hóng hớt, thà về xem Thần Tư bị mất mặt trên chương trình còn hơn. Tôi vừa xoay người, quản gia Lưu liền ôm chầm tôi từ đằng sau, “òa” một tiếng khóc rống lên. Tôi quơ tay quơ chân, dùng hết sức lực giãy giụa, vẫn không thoát nổi quản gia Lưu tường đồng vách sắt. Tôi bất đắc dĩ nhìn Prada trên người biến thành đại dương mênh mông đủ màu sắc. Trận khóc kinh thiên động địa của quản gia Lưu, vẫn duy trì liên tục không ngừng nghỉ cho đến khi giáo sư Trần xuất hiện, mới rốt cuộc dời mục tiêu, lập tức nhào vào lòng giáo sư Trần, chấn động đến nỗi giáo sư Trần phải lùi liền ba bước, chật vật lắm mới có thể đứng vững. Giáo sư Trần đỏ bừng mặt, liều mạng nháy mắt với tôi.

“Sao hả!” Tôi tức giận nói.

“Cô Hạ, lão Diệp tiên sinh bọn họ đều đã đi cả rồi, cô ở lại đây làm cái gì?”

Đây rõ ràng là tới đuổi khách.

“Vậy tôi đi luôn đây!”

Tôi vừa bước được hai bậc thang, đột nhiên nghe thấy giáo sư Trần ở phía sau nói: “Cô Hạ, cảm ơn cô!”

Tôi sợ tới mức nhũn cả chân, xém chút thì lăn xuống lầu.

“Giáo sư Trần, tôi trịnh trọng thanh minh, chăm sóc quản gia Lưu tuyệt đối là bị ép buộc, không phải tôi tự nguyện.” Tôi run giọng, nói cũng không rõ ràng.

Đã quen bị người ta mắng, chịu không nổi lễ tiết như vậy.

Giáo sư Trần lắc đầu, lấy tay làm tư thế nghe điện thoại.

“Cô Hạ, tôi nghe thấy rồi.”

Tôi không quay đầu lại, kéo đôi chân như đang nhũn ra liều mạng chạy xuống lầu, sau đó chưa hết hoảng hồn ngồi trên băng ghế dài khi nãy liều mạng vỗ ngực.

Chỗ trống bên cạnh đột nhiên có tiếng động. Ngẩng đầu, Diệp Tỉ ngồi ngay bên cạnh, dựa vào rất gần, “Hạ Tiểu Hoa, cảm ơn em. Lễ Giáng sinh, còn nhớ gọi điện cho anh.”

Tôi kinh hồn táng đảm, ngồi trên ghế sợ tới mức bủn rủn chân tay.

“Còn nữa, cảm ơn em, lễ Giáng sinh đã ở đây.” Diệp Tỉ cười cười nhìn tôi.

Yêu nghiệt!

Tôi nhắm chặt mắt, không dám nhìn nụ cười của Diệp Tỉ. Hít sâu vài hơi, mới rốt cuộc phun ra một câu, “Diệp Tỉ, im miệng!”

Ai cần Diệp tam công tử anh nói cảm ơn. Nói xong, chính mình càng bị dọa sợ. Ngữ khí quen thuộc như vậy, nội dung quen thuộc như vậy. Đã nghe rất nhiều lần, “Hạ Tiểu Hoa, im miệng!”, học theo, không ngờ giống y như đúc. Tôi dùng khóe mắt liếc Diệp Tỉ.

Diệp Tỉ thế mà thật sự im lặng, nhìn tôi, ánh mắt càng lúc càng khiến tôi không dám nhìn thẳng.

Tôi dùng sức hít vào, giãy giụa nửa ngày, rối cuộc vẫn nói, “Diệp Tỉ, anh nên đi cùng lão Diệp.”

Giọng nói của Diệp Tỉ rất vững vàng, “Ông ta rất khỏe, anh tổ chức party mừng hồi phục nhân dịp Giáng sinh cho ông ta, cả đám khách quí quan trọng đều tới dự, còn có các chú bác trưởng bối của Diệp thị nữa. Ông ta đăng báo ba ngày, chiêu cáo thiên hạ chẳng qua là muốn thế chứ gì.”

“Gì cơ?”

“Bắt anh chủ động. Mấy chiêu cũ rích này của ông ta, đứa ngốc cũng nhìn ra được.”

Tôi đây cũng xem báo chí ba ngày nay mà có nhìn ra đâu.

Tôi tức giận nói: “Vậy sao anh không tới đón lão điên đó xuất viện?”

“Cứ không muốn cho ông ta toại nguyện đấy.”

“Không muốn thì còn đến làm gì?”

“Hạ Tiểu Hoa, bởi vì, em muốn anh đến.”

“…”

Một lúc sau, tôi mới đáp được một câu, “Ừm.” Ừm xong, cũng không biết nói gì cho phải, đành giãy giụa đứng lên.

“Hạ Tiểu Hoa, em… phải đi à?” Giọng Diệp Tỉ, gần như vang lên cùng lúc tôi đứng dậy.

“Hạ Tiểu Hoa, cùng anh đón Giáng sinh năm nay, được không?” Hắn thành khẩn đến nỗi tôi thiếu chút nữa lại run chân ngã xuống.

Tôi gắng sức chống đỡ thân thể, nỗ lực bước về phía trước. Vẫn đi, vẫn đi. Phía sau im ắng, không hề có lấy một tiếng động. Rõ ràng vẫn đang bước, rõ ràng phải rời đi, lại không hiểu sao đột nhiên nhớ ra Diệp Tỉ từng nói: “Hạ Tiểu Hoa, em yên tâm, sau này, anh sẽ không tùy tiện chạm vào em nữa.”

Tôi rốt cuộc ngừng bước, quay đầu lại nói: “Này! Đi công viên giải trí, nhanh cái chân lên!”

Advertisements

14 comments on “Ông xã – 4.1 (Q3)

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s