Ông xã – 6.4 (Q2)


“Hạ Tiểu Hoa, lâu rồi bọn mình không tụ họp, trùng hợp trường của Lưu Lãng lại ở ngay bên cạnh. Mau lại đây, ba người chúng ta, lâu lắm rồi không tụ tập ăn uống đấy nhỉ.”

À. Chẳng trách cứ khăng khăng đòi về trường cũ ăn thịt nướng Brazil, khá khen cho một câu trùng hợp. Tôi nhìn nhìn Khả Nhạc, lại nhìn nhìn Lưu Lãng, ngồi xuống chỗ đối diện bọn họ, không hé răng.

“Tiểu Hoa, cậu sống tốt không?” Lưu Lãng nhìn tôi cười cười.

Tôi nhếch khóe miệng, gác một chân lên cái cẳng chân run rẩy trên băng ghế bên cạnh, “Rất tốt, ăn tốt ngủ tốt đãi ngộ tốt.”

Lưu Lãng nhìn tôi, tôi nhìn Khả Nhạc, đột nhiên không khí trở nên im ắng.

Tôi chỉ có thể cúi đầu, liều mạng gắp thịt nướng. Một miếng thịt bò nướng ngon mềm, chấm thêm tương, bỏ vào trong bát tôi. Tôi ngẩng đầu. Lưu Lãng tiếp tục nhìn tôi cười. Tôi gắp lên, bỏ vào bát Khả Nhạc.

Khả Nhạc mở to mắt, mặt trắng bệch.

“Chủ quán, cho hai chai Nhị Oa Đầu*.”

*Nhị Oa Đầu [锅头] là một loại rượu mạnh, nước rượu trong. Rượu này không mắc tiền, và do đó rất phổ biến trong giới lao động ở vùng Bắc và Đông Bắc Trung Hoa. Đây có lẽ là loại rượu trắng Bạch Tửu được uống nhiều nhất ở Bắc Kinh và do đó thường được liên hệ đến thành phố này. Nguồn: bao2trang.wordpress.com

Tôi gãi gãi một đầu đầy tóc giả xoăn tít, tự biên tự diễn cầm lấy cái chén, rót đầy rượu, “Không phải khó có dịp được tụ họp à? Cạn chén!” Tôi uống một hơi cạn sạch, lại tự mình rót tiếp.

Lưu Lãng và Khả Nhạc đều nhìn tôi, không có phản ứng gì.

“Sao hai người không uống? Uống mau!” Tôi cầm cái chén nhét vào tay Khả Nhạc, “Là bạn bè, cạn chén!”

Khả Nhạc nhấc chén rượu, nhìn tôi một lúc, ngửa cổ định uống, lại bị Lưu Lãng kéo lại.

“Hạ Tiểu Hoa, Khả Nhạc không uống được rượu trắng, sẽ bị dị ứng. Mình uống thay cô ấy.” Hắn ngửa cổ, một chén rượu thấy đáy.

Tôi nhìn Khả Nhạc chằm chằm, Khả Nhạc nhìn Lưu Lãng chằm chằm, chỉ là sắc mặt chúng tôi càng lúc càng trắng.

Tôi cười giễu một tiếng, “Lưu Lãng, cậu tiến bộ nhỉ. Ly hôn rồi mà vẫn nhớ rõ bệnh của Khả Nhạc.”

Tôi lấy cái chén trước mặt Khả Nhạc tiếp tục rót rượu, “Nào, cạn!” Lại uống hết một chén.

Lưu Lãng nhấc chén toan uống, bị Khả Nhạc ngăn lại, “Đủ rồi! Hạ Tiểu Hoa!”

Tôi rót đầy rượu, “Không phải muốn ôn chuyện à? Ba người chúng ta, lâu lắm rồi không đi ăn cùng nhau còn gì.”

Ôn chuyện! Cho dù là thanh mai trúc mã, cho dù là bạn tốt đáng tin, kết hôn rồi ly hôn, rất nhiều chuyện đã xảy ra, trôi qua, thay đổi, vĩnh viễn vĩnh viễn, đều không thích hợp để nhớ lại, hay ôn lại. Như là Khả Nhạc rõ ràng đã yêu Lưu Lãng, như là Hạ Tiểu Hoa đã không còn Diệp Tỉ.

“Hạ Tiểu Hoa, Lưu Lãng nhận công trình này ba ngày nay chưa hề chợp mắt, anh ấy chỉ muốn trông thấy cậu, nói chuyện với cậu một chút.” Khả Nhạc đoạt lấy chén rượu trong tay Lưu Lãng, “Cậu tức giận cái gì, trút lên đầu tớ là được.”

Khả Nhạc giơ chén rượu lên, “Rượu này, tớ uống. Hạ Tiểu Hoa, cứ cho là bữa ăn này là tớ sắp xếp, chìa khóa nhà là tớ đưa Lưu Lãng, tớ, chỉ không muốn hai người cứ như thế mãi. Hạ Tiểu Hoa, rốt cuộc cậu có hiểu không?”

Khả Nhạc uống cạn chén rượu, “Hạ Tiểu Hoa, là bạn bè, tớ cạn rồi nhé!” Sắc mặt nhanh chóng ửng hồng.

Lưu Lãng rót nước, đưa cho Khả Nhạc, bị Khả Nhạc gạt ra, “Hạ Tiểu Hoa, trước đây, bọn mình rõ ràng đâu phải thế này.”

“Cậu thích nhất là ăn thịt nướng Brazil, Hạ Tiểu Hoa, cậu đã nói, nói ngồi đây ăn cùng bọn mình, còn ngon hơn sơn hào hải vị. Nói Lưu Lãng nướng thịt, còn ngon hơn đầu bếp cấp cao. Trước đây, bọn mình rõ ràng đâu có như thế này!”

Từng mảng mẩn đỏ nhanh chóng lan từ cổ tới mặt Khả Nhạc.

Lưu Lãng đứng dậy, nghiêm túc nói: “Tiểu Hoa, xin lỗi. Là mình quá kiên trì, đừng trách Khả Nhạc.”

“…”

“Cậu trông cô ấy nhé, mình đi mua thuốc chống dị ứng.” Hắn xoay người toan đi ra ngoài, bị Khả Nhạc kéo lại.

“Lưu Lãng, anh có chuyện muốn nói với Hạ Tiểu Hoa, bây giờ nói luôn đi.”

Tôi trợn mắt, nhìn Lưu Lãng.

Lưu Lãng hơi khựng lại, gỡ tay Khả Nhạc ra, “Có chuyện gì nói sau. Bây giờ, anh đi mua thuốc cho em đã.” Lưu Lãng đi rất nhanh, bỏ lại Hạ Tiểu Hoa vừa uống vài chén rượu trắng, cùng Khả Nhạc vẻ mặt ửng hồng nổi đầy mẩn đỏ.

Tôi cầm nước khoáng, liều mạng đổ vào bên miệng Khả Nhạc, “Biết thừa mình không uống được rượu trắng lại còn cậy mạnh, uống nước đi!”

“Hạ Tiểu Hoa, cậu thật đáng ghét! Cậu là bạn tốt của tớ mà!” Khả Nhạc gào lên, hất tay tôi ra.

“Khả Nhạc, biết thừa mình không chịu được, đừng có cậy mạnh!”

“Ai nói tớ không chịu được! Không phải là uống một chén rượu trắng thôi sao?”

“Cậu chịu được, Lưu Lãng gắp thịt cho tớ cậu tái mặt gì hả! Cậu chịu được, tớ rót rượu cho hắn cậu đau lòng gì hả! Cậu chịu được mà nhất định phải sắp xếp để tớ gặp Lưu Lãng ở chỗ này chắc?! Khả Nhạc, rõ ràng là cậu cậy mạnh!”

Sắc mặt Khả Nhạc càng đỏ bừng lên.

“Cậu, uống nước ngay cho tớ!” Tôi quẳng cốc nước tới trước mặt Khả Nhạc.

Khả Nhạc nhấc lên, uống cạn nước trong cốc, nhìn về phía trước nửa ngày, đột nhiên quay sang bảo tôi: “Hạ Tiểu Hoa, cho Lưu Lãng một cơ hội đi.”

“Tớ không muốn!” Tôi đáp dứt khoát.

“Hạ Tiểu Hoa, tớ và Lưu Lãng ly hôn rồi.” Vành mắt Khả Nhạc đỏ lên, “Nếu không có tớ, hai người sẽ không như bây giờ.”

“Bọn mình có thể giống như trước đây, Hạ Tiểu Hoa…” Khả Nhạc vươn tay, kéo ống tay áo của tôi.

“Buông ra!” Tôi hất tay Khả Nhạc.

Khả Nhạc trừng mắt nhìn tôi, đã bắt đầu rơm rớm.

Tôi thở dài, lại rót một cốc nước đầy cho cô ấy.

“Khả Nhạc, rất nhiều chuyện đã xảy ra, không thể nào trở lại được nữa.”

“Trước kia, Lưu Lãng không biết cậu uống rượu trắng sẽ bị dị ứng. Trước kia, Lưu Lãng không biết cậu uống loại thuốc chống dị ứng nào. Trước kia, Lưu Lãng không phải là chồng bạn tốt của tớ, còn bội tình bạc nghĩa.”

“Lưu Lãng anh ấy không…” Khả Nhạc nói vội vàng.

“Khả Nhạc, cậu rõ ràng đã yêu Lưu Lãng. Ly hôn xong, có thể giống như trước đây, không yêu nữa hay không?”

Nước mắt đong đầy trong mắt Khả Nhạc, rốt cuộc chảy xuống.

“Nhưng, phải làm sao đây? Hạ Tiểu Hoa, tớ thật sự mong rằng, cậu có thể hạnh phúc…”

“Lưu Lãng thật sự rất thích cậu…”

“Khả Nhạc, đừng có cậy mạnh nữa, tự ép mình làm bà mối cho chồng trước, cậu có bị ngu không hả!”

“Hạ Tiểu Hoa, cậu có tư cách gì mà nói tớ! Cậu cũng ly hôn Diệp Tỉ đấy còn gì…”

“Nói bậy! Tớ ly hôn đâu phải vì cậu!” Tôi thẹn quá hóa giận nói.

“Hạ Tiểu Hoa, thật ra, tớ không yêu Diệp Tỉ, xin lỗi vì đã khiến cậu hiểu lầm. Nhưng mà… tớ không muốn cậu và Diệp Tỉ ở bên nhau…” Khả Nhạc một bên nước mũi một bên nước mắt, những mẩn đỏ trên mặt càng trở nên đáng sợ.

“…”

“Hạ Tiểu Hoa, cậu không hạnh phúc, tớ, tớ không biết nên làm thế nào… Xin lỗi…” Khả Nhạc khóc tới nỗi nước mắt nước mũi tùm lum.

“Ai bảo thế! Tớ rất hạnh phúc!” Tay tôi rót nước cho Khả Nhạc run lên, thiếu chút nữa rót ra ngoài.

“Hạ Tiểu Hoa, cậu gạt người…”

“Lưu Lãng mua có vỉ thuốc mà lâu kinh người!”

Tôi quay đầu liều mạng nhìn ra cửa, đột nhiên trông thấy một vị đeo kính râm to tướng quen quen đang lén lút thập thò ngoài cửa. Muốn chết à! Tôi quẳng bình nước trong tay, khom lưng lao ra cửa, dùng sức vỗ vai Kính Râm To.

Kính Râm To cực kỳ không vui, hất tay tôi ra, “Bác gái, bác làm gì thế!”

Tôi thấp giọng, “Ông chủ, anh điên rồi! Chỗ đông người thế này, anh chạy đến đây làm gì?”

“Hạ Tiểu Hoa? Hạ Tiểu Hoa!” Kính Râm To túm lấy tôi, “Cô ăn mặc cái kiểu này làm gì, thảo nào tôi không tìm được cô.”

“Đề phòng bị vây xem.” Tôi dùng sức đè tay Kính Râm To, quan sát tình thế xung quanh, phát hiện người đi đường đều đang nhìn về phía này.

“Nhỏ giọng thôi, nhỏ giọng thôi, đi, đi, vào trong quán nói chuyện.”

Tôi túm lấy Thần Tư khom lưng trở lại trước bàn. Thần Tư vừa nhìn thấy bên kia bàn thì liều mạng vuốt ngực, “Ọe! Hạ Tiểu Hoa, bạn cô trông kỳ lạ thế! Phẫu thuật IPL thất bại à?”

Nước trong miệng Khả Nhạc phun cả ra bàn, vẻ mặt không vui, oán hận trừng mắt lườm Thần Tư.

Tôi liều mạng đè chặt cánh tay Thần Tư, gắp một miếng thịt cho hắn, “Nào, câm miệng vào, ăn thịt đi.”

Thần Tư lắc đầu nhìn tôi hai giây, hừ một tiếng, vùi đầu ăn thịt.

Khả Nhạc trừng mắt nhìn kính râm to cả buổi, cuối cùng chuyển mục tiêu sang tôi, “Hạ Tiểu Hoa, cậu đừng có tìm một gã chạy cờ để đánh trống lảng.”

Cánh tay đang bị tôi đè run lên, tôi lập tức gắp thêm mấy miếng thịt vào bát Thần Tư.

“Hạ Tiểu Hoa, xin lỗi vì đã khiến cậu phải ly hôn… Nhưng, đừng thích Diệp Tỉ nữa. Hạ Tiểu Hoa, ở bên cạnh Diệp Tỉ, cậu không hề hạnh phúc…”

“Tớ không thích Diệp Tỉ.” Tôi phủ nhận cực nhanh.

“Hạ Tiểu Hoa, cậu lại gạt người.”

“Tớ ly hôn rồi, cậu không xem TV à? Tớ còn lớn tiếng nói không thích Diệp Tỉ nữa đó.”

“Vậy, vì sao Lưu Lãng không được?”

“…”

“Hạ Tiểu Hoa, cậu đang trách tớ vì đã chia rẽ cậu và Diệp Tỉ, tác hợp cậu với Lưu Lãng phải không?”

“Không, không phải.” Tôi liều mạng gắp thịt vào bát Thần Tư.

“Hạ Tiểu Hoa, cậu chuyển đi là để trốn tớ phải không?” Khả Nhạc vươn đũa kẹp thịt nướng của tôi.

“Không, không phải!” Tôi vội vàng quơ đũa, buông miếng thịt nướng ra.

“Hạ Tiểu Hoa…” Vành mắt Khả Nhạc lại đỏ lên.

“Cậu xem, chỉ cần tớ muốn, cậu đều nhường cho tớ. Ngay cả thịt nướng, cũng thế.”

“Hạ Tiểu Hoa, phải làm sao đây? Nếu cậu vẫn không hạnh phúc, phải làm sao đây…” Khả Nhạc nức nở nói.

“Khả Nhạc, tớ rất hạnh phúc, tớ có người trong lòng rồi.” Tôi vỗ bàn một cái, tiếng vang thật lớn.

Chấn động tới nỗi Khả Nhạc và Thần Tư đồng loạt ngẩng đầu lên.

“Hạ Tiểu Hoa, cậu có người trong lòng rồi ư?” Giọng nói của Lưu Lãng, lạnh lẽo vang lên từ phía sau.

Tôi quay đầu lại, thấy Lưu Lãng ôm một túi plastic màu trắng trong ngực, sắc mặt còn trắng hơn cái túi.

Tôi cắn răng, túm Thần Tư lôi dậy nói: “Tớ thích anh ấy.”

Thần Tư há hốc miệng.

Khả Nhạc nghi ngờ nhìn tôi.

Lưu Lãng cau mày.

Tôi dùng sức nuốt nước miếng một cái, đặt mông ngồi xuống, “Thật đấy! Khả Nhạc! Cho nên, tớ và Diệp Tỉ ly hôn, không phải là vì cậu.”

Thần Tư vẫn há hốc miệng.

Lưu Lãng ngồi xuống theo tôi, lấy thuốc ra dúi cho Khả Nhạc.

Khả Nhạc cho viên thuốc vào miệng, ùng ục một ngụm nuốt xuống.

“Vì tớ có người trong lòng rồi, nên mới ly hôn với Diệp Tỉ.”

Thần Tư há hốc miệng nhìn tôi chằm chằm.

Lưu Lãng đã cúi đầu gắp thịt nướng.

Khả Nhạc chỉ vào Thần Tư nói: “Gã chạy cờ này thì gạt được ai hả, Hạ Tiểu Hoa!”

Tôi tháo cái kính râm bản lớn trên mặt Thần Tư xuống, “Tớ nói thật đó.”

Khả Nhạc vẫn đang chỉ tay vào Thần Tư, “Thần…”

Đũa trong tay Lưu Lãng cạch một tiếng rớt xuống bàn.

Tôi vội vàng đeo kính râm lại cho Thần Tư, quan sát xung quanh một chút, xác định không có ai chú ý đến bọn tôi.

“Là Thần Tư. Lưu Lãng, thật xin lỗi.”

“…”

“…”

“Hạ Tiểu Hoa, cậu… thật sự thích anh ta sao?” Lưu Lãng nhìn tôi, nghiêm túc hỏi.

Tôi dùng sức gật đầu.

“Những gì tuần san lá cải nói đều là sự thật. Lưu Lãng, tôi thật sự thích người khác rồi.” Cho nên, đừng ngốc nghếch mãi chờ đợi Hạ Tiểu Hoa nữa.

“Không phải Diệp Tỉ, cũng không phải mình?”

“Không phải Diệp Tỉ, cũng không phải cậu. Lưu Lãng, tôi thật sự không thể cho cậu một cơ hội. Tôi tìm được người trong lòng rồi, cho nên mới muốn ly hôn.”

Tôi nhìn Khả Nhạc nói: “Khả Nhạc, ly hôn không phải vì cậu. Đừng khóc nữa, cũng đừng lo lắng vớ vẩn, tớ thật sự rất hạnh phúc.”

“Hạ Tiểu Hoa, vì thích Thần Tư, nên cậu mới ly hôn. Vì thích Thần Tư, nên mới làm nhà tạo mẫu cho anh ta. Vì thích Thần Tư, nên mới từ bỏ tất cả?”

Tôi nhoẻn miệng cười, kéo tay Thần Tư nói: “Khả Nhạc, lúc ở trong phòng khách cậu cầm một đống tạp chí ghép ảnh vào nhau, còn nhớ cậu đã kết luận điều gì không?”

Khả Nhạc trợn trừng mắt, “Hạ Tiểu Hoa, cậu thích Thần Tư thật ấy hả!”

Lưu Lãng nhấc chén rượu trắng trên bàn, “Hạ Tiểu Hoa, chúc mừng cậu! Đã tìm được người mình thật sự thích.”

Tôi cũng nâng chén rượu lên, “Lưu Lãng, cảm ơn. Cậu cũng sẽ tìm được người trong lòng mình.” Nhìn thoáng qua Khả Nhạc, tôi uống cạn chén rượu.

Khả Nhạc cũng giơ chén rượu lên, “Hạ Tiểu Hoa, cậu nhất định phải hạnh phúc nhé!”

Bị Lưu Lãng đoạt lấy cái chén, “Anh uống thay em.”

“Khả Nhạc, yên tâm đi! Tớ nhất định, nhất định sẽ hạnh phúc!”

Sẽ hạnh phúc thôi, Hạ Tiểu Hoa.

Cho dù không có Diệp Tỉ. Cho dù không phải Lưu Lãng.

Lưu Lãng có hàng trăm hàng ngàn hàng vạn lý do, không ngừng chúc rượu tôi. Khả Nhạc có rất nhiều, rất nhiều câu chúc phúc, không ngừng cạn chén với tôi. Thần Tư từ đầu tới cuối không nói một lời.

Uống một hồi lâu, chủ quán nói: “Các cô cậu, chúng tôi phải đóng cửa rồi.”

Lưu Lãng đã gục ở trên bàn, Khả Nhạc đang không ngừng quạt gió cho hắn.

Tôi đập mạnh ví da của Thần Tư xuống bàn, “Hôm nay, bà đây mời khách!”

Thần Tư đoạt lại ví da, đếm lấy tiền mặt trả.

Đồ keo kiệt!

“Bà đây mời khách!” Tôi lớn tiếng gào lên.

“Hạ Tiểu Hoa, cậu lại uống say rồi!” Tiếng Khả Nhạc, nghe như thật xa.

Khả Nhạc nói với Thần Tư: “Này! Hạ Tiểu Hoa giao cho anh đấy! Nếu anh không chăm sóc tốt cho tôi, tôi sẽ bám theo hắt axit vào anh.”

Tôi bị lôi dậy, đi ra hướng cửa.

“Hạ Tiểu Hoa, mình chúc cậu hạnh phúc!” Tiếng của Lưu Lãng từ phía sau truyền tới.

“Cảm ơn! Lưu Lãng, cảm ơn!” Tôi cố sức trả lời.

Ra đến cửa, tôi liều mạng giãy giụa, “Thả tôi xuống! Tôi tự đi được.”

Bộ tóc giả xoăn tít làm cho trên đầu phát nóng, tôi hất bay tóc giả, đi cửa phụ ra khỏi học viện. Trời rất tối, con đường bên ngoài học viện không có lấy một bóng người. Tôi quay đầu lại, làm cho bóng mình kéo thật dài, tới tận khi chạy đến dưới chân Thần Tư.

“Này! Thần Tư! Có nghe thấy không, ngay cả Lưu Lãng cũng chúc phúc cho chúng ta rồi đấy.” Tôi gào lên.

“Ngay cả thanh mai trúc mã duy nhất, bạn tốt duy nhất, cũng đều công nhận rồi.”

“Thần Tư, từ nay về sau, anh chính là người tôi thích.”

Thần Tư tháo kính râm bản lớn xuống, ngờ vực hỏi: “Hạ Tiểu Hoa, cô thích tôi thật hả?”

“Thật mà! Thần Tư!” Tôi gân cổ lên, cảm thấy mặt mình nóng bỏng, “Tôi thích anh!”

“Rất thích anh!” Thích đến nỗi hôn nhân cũng từ bỏ, thích đến nỗi khắp thiên hạ đều tin.

Vỉa hè tối om, đột nhiên có đèn xe chiếu rọi, chói mắt như thể có một chiếc xe đang lao thẳng tới trước mặt. Tôi cố sức mở to mắt, hốt hoảng thấy chiếc xe biến mất nơi cuối đường.

“Cắt! Bentley vô đạo đức!” Thần Tư khinh bỉ hừ hừ.

Tôi ngồi xổm trên vỉa hè, liều mạng nôn.

Tôi quả nhiên đã uống nhiều quá rồi, nhiều đến nỗi sinh ra ảo tưởng hạnh phúc.

Zinny: Bentley là xe của Diệp Tỉ đó.

Advertisements

9 comments on “Ông xã – 6.4 (Q2)

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s