Ông xã – 6.1 (Q2)


Quyển 2: Nữ hoàng tai tiếng

Phần 6: Chứng ảo tưởng hạnh phúc

“Cởi!” Tôi siết chặt nắm đấm.

“Không cởi!” Tên nhãi nào đó vội che cơ ngực.

“Bảo anh cởi thì cởi mau! Nói nhảm ít thôi!”

“Nói không cởi là không cởi!”

“Đây là chính anh buộc tôi tự mình ra tay đấy nhé, xem tôi không thừa cơ sờ soạng cơ ngực anh, đừng trách tôi lòng lang dạ thú!” Tôi vung tay xông tới.

“Hạ Tiểu Hoa! Á! Hạ Tiểu Hoa!” Tân siêu sao Châu Á liều mạng túm quần giãy giụa.

Cửa phòng rầm một tiếng mở tung, gã quản lý dẫn một đám trợ lý vọt vào, ba chân bốn cẳng kéo tôi ra, “Đã bảo đừng có chuyển phòng thử đồ qua chỗ Hạ Tiểu Hoa rồi mà, nhìn xem, nguy hiểm quá đi mất!”

“Ai bảo chọn trang phục xong xuôi rồi bảo anh ta thay anh ta còn không chịu thay! Nhìn xem mấy giờ rồi hả! Đại minh tinh đều thích cao su! Thật đáng khinh!” Tôi thoát được một tên trợ lý, lại muốn xông tới.

Gã quản lý roạt roạt roạt lùi về sau ba bước lớn, “Giữ cho chắc vào, giữ cho chắc vào!” Mặt tái mét chỉ huy trợ lý.

Tân siêu sao Châu Á ấm ấm ức ức nói: “Cô ta nhất quyết bắt tôi mặc thứ này này!” Một tay giơ trang phục chơi golf lên tố cáo.

Cổ áo rực rỡ ánh vàng, măng-sét rực rỡ ánh vàng, trước ngực cũng có hai viền vàng sáng chóe, đẹp mắt biết bao!

Tôi giật lấy ướm vào người Thần Tư, “Chậc chậc chậc, không phải tôi nói chứ, anh da mịn thịt mềm mặc bộ này vào đẹp lắm đó.”

Thần Tư đã quỳ rạp trên đất ôm đầu khóc thất thanh.

Khóc cái gì! Tôi mới là người phải khóc đây này. Tôi bẹt miệng, gắng sức gào lên thảm thiết, “Tôi chỉ là một phụ nữ bị chồng bỏ không xu dính túi, muốn tự lực cánh sinh kiếm sống, vậy mà một cơ hội nhỏ nhoi cũng bị các người nhẫn tâm cướp đoạt…” Tôi liều mạng trừng mắt nhìn gã quản lý ẻo lả.

Gã quản lý run lẩy bẩy, không nói hai lời đỡ Thần Tư dậy, “Mặc vào đi nào, ôi chao! Người ta là phụ nữ bị chồng bỏ cũng đáng thương lắm chứ bộ!”

Vung tay lên một cái, đám trợ lý ồ ạt xông tới lột quần áo Thần Tư, động tác cực kỳ lưu loát.

Hôm đầu tiên tôi chuyển tới đây, gã ẻo lả này hớn hở dẫn tôi đi mua bàn chải đánh răng chạy bằng điện mà Thần Tư quảng cáo, hại tôi bị móc túi mất một trăm bảy mươi lăm nhân dân tệ còn sót lại, sau đó hoàn toàn tỉnh ngộ, cảm thấy mắc nợ phụ nữ bị chồng bỏ quá nhiều, lương tâm cắn rứt không thôi.

Tôi hả lòng hả dạ, ngồi trên ghế cắn hạt dưa, “Này, cậu kia, giày ở ô thứ năm ngăn trên bên phải, lấy ra cho Diva thay.”

Tôi chỉ vào cái tủ khổng lồ chi chít những ngăn với ô. Anh chàng bị tôi gọi trợn trừng mắt, “Cô Hạ, mấy thứ này của Thần Tư, tôi sắp xếp những ba tháng còn không xong, vừa mới chuyển sang chỗ cô mà cô đã nhớ hết vị trí rồi hả?”

Chuyện này thì có gì mà đáng kiêu ngạo chứ?

Tôi liếc mắt nhìn phòng giữ đồ chỉ bằng một phần ba phòng cũ của tôi ở biệt thự nhà họ Diệp. Chỉ thế này mà đã không nhớ được, vậy chẳng phải vô số túi xách, quần áo, trang sức, giày dép của tôi đều phải đau lòng khóc tu tu rồi à? Chậc chậc, trợ lý Thần Tư mời quả nhiên chỉ là hạng xoàng, không bằng trợ lý từ 1 đến 8 của tôi.

Số 1 đến Số 8 cuối cùng vẫn không bị sa thải.

Diệp Tỉ không hổ là chủ tịch tập đoàn Diệp thị, kiếm tiền quả nhiên lợi hại. Ở trong tay hắn vốn không có xí nghiệp bị đóng cửa. Hôm trước xem báo, thấy nói rằng tập đoàn Diệp thị mời nhà tạo mẫu J hàng đầu quốc tế thay thế vợ cũ Hạ Tiểu Hoa với mức lương ngất ngưởng, phòng làm việc thành công liên tiếp, đẳng cấp nhất thời tăng vọt N lần, các đoàn làm phim quốc nội đã hoàn toàn bị vất xó, chỉ tập trung sản xuất những bộ phim Hollywood hoành tráng.

Không còn vợ cũ Hạ Tiểu Hoa, quả nhiên thế giới đều trở nên tươi đẹp.

Tôi vươn tay túm tân siêu sao Châu Á đang nhăn nhó mất tự nhiên, “Nhanh lên nào! Không phải muốn tham dự lễ khai mạc thi đấu golf từ thiện của danh nhân sao? Thần Tư còn là một trong số khách quý đánh bóng mở màn đấy, lề mề tới muộn lại bị người ta mắng là học đòi làm người nổi tiếng.”

“Ai học đòi làm người nổi tiếng hả! Tôi vốn chính là người nổi tiếng!”

Tôi xớn xác chạy sau mông Thần Tư leo lên con Limousine xa hoa, lại bị đẩy xuống phũ phàng, “Nhân viên công tác, đi sau!”

Làm công ăn lương thật ức chế phát nghẹn!

Thần Tư đứng bên rìa sân golf được trang hoàng lộng lẫy cho hoạt động lần này, một đám truyền thông vây quanh không ngừng chụp ảnh, ra sức ca ngợi hắn có gu thẩm mỹ tao nhã và khí chất hơn người.

Tôi chỉ có thể rúc trên ghế nhân viên uống nước khoáng.

“Hạ Tiểu Hoa, cô làm nhà tạo mẫu cho Thần Tư thật hả?” Một đồng nghiệp mặt quen quen bước tới trước mặt tôi hỏi.

“Hỏi thừa.” Không thấy tôi đang làm việc đây sao.

“Thế là cô đá Diệp tam công tử thật rồi hả!? Diệp tam công tử cực phẩm ấy?”

Tôi ngửa cổ liều mạng tu nước.

“Hạ Tiểu Hoa, cô còn có tâm tư uống nước à! Hôm nay Diệp tam công tử cũng tới đấy, đang bị truyền thông vây ngoài cửa kia kìa!”

Ngụm nước của tôi phun thẳng vào mặt vị đồng nghiệp không sót nửa giọt.

Diệp Tỉ điên rồi, bình thường lúc nào cũng kín đáo tránh xuất hiện trước công chúng, bây giờ tin tức ly hôn đang ầm ĩ hết cả lên, lễ khai mạc danh nhân thi đấu golf từ thiện thì có gì hay ho mà nhất định phải tới chứ.

Tôi đứng bật dậy chạy về hướng cửa phụ phía bên, vừa tới sảnh lớn của câu lạc bộ, từ rõ xa đã trông thấy một đám phóng viên chen chúc tiến vào trong.

“Diệp tiên sinh, cô Hạ tuyên bố trước công chúng chuyện hôn nhân tan vỡ, vậy là hai người đã hoàn toàn không còn tình cảm phải không?”

“Diệp tiên sinh, nghe đồn đơn ly hôn của hai người đã được chuẩn bị sẵn từ khi kết hôn, việc này có thật không?”

“Diệp tiên sinh, cô Hạ tuyên bố không có phần gì trong gia sản Diệp thị, phải chăng lần này cô Hạ thật sự tay trắng ra đi?”

“Diệp tiên sinh, bên ngoài đồn rằng trong cuộc hôn nhân này anh mới là người thua thiệt, bị siêu cấp nhà giàu mới nổi Hạ Tiểu Hoa vứt bỏ, đúng không?”

Diệp Tỉ vận bộ trang phục chơi golf cắt may tinh tế, khuôn mặt không để lộ chút cảm xúc, im lặng không nói lời nào, đi giữa đám bảo an đang ra sức dẹp lối tiến vào bên trong.

Không thoát được rồi, bây giờ mà lao ra là bị tóm gọn ngay. Tôi rụt cổ lén lút nhích dần về hướng toilet nữ. Chờ đến khi bên ngoài không còn động tĩnh, tôi mới dám chui ra.

Vừa đến cửa tôi đã bị tóm gọn, “Cô Hạ, Diệp tiên sinh có lời mời, nếu tiện xin cô hãy đến phòng VIP số 3 một chuyến.”

“Không tiện!” Tôi không quay đầu lại, cũng không thèm để ý.

Tôi lại rề rà mò ra sân bóng lần thứ hai, trên bãi cỏ rộng lớn, nghi thức khai mạc đã bắt đầu.

Diệp Tỉ nổi bật đứng ngay chính giữa, bên phải là một loạt quý cô quý bà quý công tử, bên trái là một loạt minh tinh. Thần Tư trang phục đỏ viền vàng, đứng bên cạnh Diệp Tỉ vận quần áo trắng vô cùng chói mắt. Ánh mặt trời rực rỡ, chiếu lên viền vàng càng thêm chói mắt.

Tôi đắc ý nhẩm đếm những đồng chí đang lau nước mắt vì bị chói, lại thấy Diệp Tỉ nheo nheo khóe mắt, tránh đi ánh vàng chói lọi, vẻ mặt cực kì không thoải mái. Đáng đời lắm! Bị người ta đoạt mất danh tiếng, ghen tị rồi chứ gì. Tôi cười tà ác.

Bạn chạy bàn bước tới, thì thầm bên tai Diệp Tỉ vài câu, lại lùi ra. Chỉ trong chớp mắt, pháo mừng đã vang lên. Khách quý nhao nhao đánh bóng lên, chỉ riêng Diệp Tỉ lẻ loi chậm nửa nhịp. Thần Tư vận khí không tồi, bóng dừng bên cạnh lỗ golf, cách lỗ chưa tới ba tấc. Diệp Tỉ nheo một bên mắt, tựa như đã ngắm chuẩn, chậm rãi giơ gậy đánh golf, chỉ một gậy đã đưa bóng vào lỗ. Tiếng vỗ tay lập tức vang lên rào rào.

Người tổ chức buổi lễ họ Phương phấn khởi khen: “Diệp tiên sinh, đánh hay lắm!” Xông lên nhiệt tình bắt tay Diệp Tỉ.

Diệp Tỉ đắc ý ra mặt. Thần Tư quẳng gậy đánh golf bước khỏi bục. Vừa đi được hai bước, hắn đã bị đám truyền thông vây quanh, đành phải trưng ra nụ cười mê hoặc kéo đám quý cô cùng chụp ảnh.

Bạn chạy bàn lại từ sau lưng xông lên, “Cô Hạ…”

Tôi lập tức chạy vội vào phòng nghỉ của nhân viên.

Bạn chạy bàn bám theo không rời một tấc, như bóng với hình.

“Cô Hạ, mời cô…”

“Ồ! Phù Dung tỷ tỷ kìa!” Tôi xoay người chỉ vào phía sau bạn chạy bàn.

Bạn chạy bàn nhảy dựng lên nhìn ra sau. Tôi tận dụng thời cơ, vội vàng ù té chạy.

“Xoạch, xoạch, xoạch…” Âm thanh phía sau từ xa biến thành gần.

Tôi sợ tới mức vội lách mình, lần thứ hai chạy ào vào toilet nữ, ngồi chồm hỗm cạnh bồn cầu thở hổn hển. May mà bạn chạy bàn là nam. Thật đáng sợ! Người Diệp Tỉ thuê quả nhiên không phải dạng bình thường. Thở hổn hển nửa ngày mới xuôi xuôi, tôi run rẩy đứng lên, run rẩy cẳng chân, tay bám vách tường, vừa lết đến cửa toilet, một bóng trắng tuấn tú động lòng người, đã đứng dựa góc tường bên cạnh, “Hạ Tiểu Hoa, ký tên xong, là xong hết mọi chuyện, ngay cả gặp mặt cũng lười không muốn gặp nữa sao?”

Advertisements

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s