Ông xã – 2.3 (Q2)


Tôi đổ toàn bộ 80 thỏi vàng, bày ra trên bàn.

Ánh vàng rực rỡ, vô cùng chói mắt.

Số 1 đến Số 8 nhìn chằm chằm vàng thỏi không chớp mắt, miệng há hốc.

“Hạ Tiểu Hoa, cô không có việc gì làm vác vàng thỏi đi chơi cho vui hả?” Số 2 nuốt nước miếng đánh ực một cái, ánh mắt chưa từng dời khỏi đống vàng.

“Hờ.” Tôi gật đầu, tùy tiện nhấc một thỏi lên, “Này! Vàng thỏi có đẹp không?”

Số 5 vỗ bàn nhỏm dậy, “Hạ Tiểu Hoa, cô đúng là thèm đòn!”

“Chẳng ra sao cả! Tục tĩu!” Số 1 hừ hừ nói.

“Tục! Nhàm chán giống hệt cô!” Số 6 cũng hừ hừ nói.

“Khó coi!” Số 8 vẫn như cũ hừ hừ nói.

Đám còn lại đều liều mạng gật đầu phụ họa.

“Ồ,” Tôi tiếc nuối nhún nhún vai, “Thế thì thôi vậy, vốn định tặng cho các cô.”

Tôi đứng lên, nhét lại vàng thỏi vào trong túi.

Tay của tôi lập tức bị túm lấy, “Hạ Tiểu Hoa, vừa nãy tôi hoa mắt, vàng thỏi thật quá đẹp!”

“Đẹp ngây người!”

“Thượng hạng!”

“Giống y như cô, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở!”

“Thật không?” Hai mắt tôi tràn ngập chờ mong.

“Thật chứ!” Số 1 giật phăng túi của tôi, đám còn lại đồng loạt xông lên, ba chân bốn cẳng phân chia vàng thỏi.

Tôi bị gạt ra thật xa, mắt thấy vàng thỏi trên bàn nhanh chóng cạn kiệt, trong đó có một thỏi bị xô ra, kênh lên một góc, lộ ra chữ số được khắc dưới đáy.

Hạ Tiểu Hoa, 100 tuổi.

Tôi vươn tay định chộp lấy, bị Số 2 hất phăng, “Làm gì đấy! Của tôi!”

Cô ả vội vội vàng vàng nhét vàng thỏi vào trong túi.

“Số 2, cho tôi nhìn một cái thôi, tôi nói lời từ biệt với nó.” Tôi trơ mắt nhìn 100 tuổi biến mất trong túi xách của Số 2.

“Không cần, không cần, Hạ Tiểu Hoa, cô cứ đứng đó mà nói. Nó ở trong túi tôi cũng nghe được mà.” Số 2 túm chặt miệng túi, dáng vẻ rất đề phòng.

“Lỗ tai của nó không được tốt, tôi muốn nói trước mặt.” Tôi cố gắng giãy giụa.

Số 2 càng che kín cái túi, “Hạ Tiểu Hoa, bọn họ mỗi người đều chia mười thỏi, sao cô cứ phải tìm tôi cáo biệt? Số 5, lấy của cô ra, để cho Hạ Tiểu Hoa nói lời từ biệt kìa.”

Số 5 vác túi xách, lao ra bên ngoài không thèm quay đầu lại, “Ôi chao! Giờ làm việc trong văn phòng ồn quá đi mất, chẳng nghe được gì hết, tôi ra bên ngoài cho yên tĩnh đây.”

“Đúng vậy đúng vậy, ồn quá đi mất!”

“Sao lại ồn thế nhỉ?”

“Ồn — quá — đi!”

Một đám người chen chúc, liều mạng giãy giụa ra ngoài cửa.

Ti vi LCD màn hình lớn treo trên tường đang phát chương trình quảng cáo, “Đúng 18:00 Bắc Kinh, tân siêu sao châu Á mở cuộc họp báo, kênh giải trí tổng hợp truyền hình trực tiếp.”

“Không phải chứ? Gã ẻo lả kia thật sự ép Thần Tư mở họp báo kìa.” Số 2 vừa chen tới cửa, nghe thấy thông báo liền ngừng bước.

Cô ả bất cẩn bị tôi túm lại, “Ê! Số 2, chúng ta cũng tới góp vui đi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, vẫn còn nửa tiếng.

“Không đi!” Số 2 đảo mắt khinh bỉ, “Tôi còn đang vội về nhà giấu vàng thỏi, đang vội đây.”

“À!” Tôi xua xua tay, “Vậy thì thôi, cứ để tôi thu lại vàng thỏi đi, đỡ cho các cô phải nhọc lòng…”

Số 5 đang phăm phăm đi dẫn đầu lập tức ngừng lại, rút điện thoại bên người, “A lô? Phóng viên Kim, họp báo của Thần Tư tổ chức ở đâu thế?”

“Tôi đi đánh xe tới. 5 phút sau tập hợp.” Số 1 vừa đi vừa nói.

Số 6 giơ cao một cái áo khoác đen cực kỳ giản dị, “Hạ Tiểu Hoa, thay quần áo đi này.”

Chậc chậc chậc, tôi cười híp mắt cầm lấy túi xách, các trợ lý của tôi quả nhiên đều là tinh anh! Hiệu suất cứ phải gọi là bậc nhất. Tôi đội mũ lưỡi trai sùm sụp che mặt, trước ngực đeo tấm thẻ phóng viên chẳng biết Số 2 kiếm được từ đâu, điên cuồng theo mông các trợ lý chen lấn cuối hàng phóng viên.

Đến muộn, gã quản lý ẻo lả và người phát ngôn đã đứng trên bục thao thao bất tuyệt. Thần Tư vẫn đeo kính râm bản lớn, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, chẳng nói câu nào ngồi ở chính giữa. Tôi nghển cổ, muốn nhìn rõ hơn, bị Số 2 kéo khom cả lưng.

“Hạ Tiểu Hoa!” Số 2 thấp giọng, “Cô ngoan ngoãn một chút cho tôi.”

“Ờ!” Tôi gật đầu, tiếp tục khom lưng nghển cổ lên hóng chuyện.

Số 2 nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô mê Thần Tư tới mức này cơ à?!”’

“Ai mê hắn!” Tôi khinh thường đáp, “Tôi đang có lời muốn nói.”

“Nói cái gì mà phải gặp tận mặt Thần Tư? Gọi điện thoại không được chắc?”

Tôi lắc đầu, không hé răng.

“Nói tóm lại, Thần Tư tạm thời thoái thác hai bộ phim bom tấn quốc tế đơn thuần là vì vấn đề lịch trình, chứ không phải do bị đổi vai như tuyên truyền bên ngoài, cũng hoàn toàn không liên quan gì đến những tin đồn khác, mong các bạn phóng viên không nên tiếp tục suy đoán theo hướng sai sự thật.” Người phát ngôn tin tức đã lên tiếng tổng kết.

“Thần Tư, mấy hôm trước liên tiếp hai lần bất ngờ lộ ảnh anh cùng nhà thiết kế chính Hạ Tiểu Hoa hôn môi, xin hỏi anh và Hạ Tiểu Hoa rốt cuộc có quan hệ gì?”

“Thần Tư cùng cô Hạ chỉ là quan hệ bạn bè trong công việc, về phần cô Hạ là fan hâm mộ của Thần Tư, ngẫu nhiên có hành vi kích động, Thần Tư cũng không khống chế được.”

“Thật đúng là chỉ biết trốn tránh đùn đẩy trách nhiệm.” Số 2 đảo mắt khinh thường, quay lại vỗ đầu tôi, “Đã bảo cô không có việc gì thì đừng chọc vào Thần Tư, cô lại không nghe!”

“Thần Tư, truyền thông chụp được cảnh anh đem đồ ăn khuya tới nơi ở tạm thời của cô Hạ, là thật hay giả?”

“Thần Tư chỉ đi thăm bạn bè thôi mà. Cô Hạ vẫn ở biệt thự nhà họ Diệp, đêm hôm khuya khoắt sao lại ở bên ngoài được?”

“Thần Tư, nghe đồn hôn nhân của cô Hạ đang gặp đèn đỏ, chuyện này có thật không?”

“Vấn đề này, các bạn hẳn là phải hỏi trực tiếp cô Hạ, mới đây Thần Tư vừa nhận lời quay bộ phim x của đạo diễn xx…”

Xem ra không có chuyện gì của tôi.

Tôi quay sang Số 2 giơ tay ra hiệu rời đi, khom lưng, xoay người lùi về hướng cửa sau của hội trường.

Mới vừa đi hai bước, đã nghe được giọng nói trầm thấp bình tĩnh của Thần Tư, “Đúng vậy, Hạ Tiểu Hoa sắp ly hôn rồi.”

Gã quản lý hét lên một tiếng, cả hội trường nhất thời bùng nổ.

“Thần Tư, anh và Hạ Tiểu Hoa có quan hệ thế nào?”

“Thần Tư, lúc anh mới gặp Hạ Tiểu Hoa, có biết cô ấy đã có chồng rồi không?”

“Thần Tư, phải chăng Hạ Tiểu Hoa dựa vào tập đoàn Diệp thị tạo áp lực với anh?”

“Thần Tư, anh qua lại thân mật với Hạ Tiểu Hoa, có phải vì đối phương là siêu cấp nhà giàu mới nổi?”

“Thần Tư, thân là kẻ thứ ba chen vào hôn nhân…”

Thần Tư quả là vô đạo đức mà! Tôi dùng sức thở dài. Quay người lại, tôi tháo mũ lưỡi trai xuống.

“Không có kẻ thứ ba nào hết. Tôi cùng Diệp Tỉ, đã chính thức ký tên ly hôn rồi.”

Tôi đã biết, mọi chuyện cuối cùng sẽ biến thành như vậy. Tôi rút tờ đơn ly hôn vừa mới ký từ trong túi, nắm chặt trong tay.

“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ chỉ là Hạ Tiểu Hoa mà thôi.”

“Tôi đã không còn là siêu cấp nhà giàu mới nổi, cũng hoàn toàn không còn quan hệ gì với tập đoàn Diệp thị.”

Rất nhiều phóng viên chen chúc kéo tới. Toàn bộ đám trợ lý của tôi đều chạy ra, liều mạng chắn trước mặt tôi. Tôi cười mỹ mãn. Không hổ là nhóm trợ lý ưu tú nhất, hiệu suất nhất, tinh anh nhất. Có vàng thỏi, cho dù thất nghiệp, cũng không phải lo toan về sau nữa rồi.

“Cô Hạ, phải chăng cô quyết định chấm dứt hôn nhân là vì Thần Tư?”

“Cô Hạ, cô cùng Thần Tư rốt cuộc có quan hệ gì?”

“Cô Hạ…”

Cuộc họp báo phát sóng trực tiếp, cho dù là Diệp Tỉ, cũng sẽ phải bó tay.

Tôi hất hất tóc, nghiêm túc nhìn thẳng vào ống kính, “Ly hôn, là bởi vì tôi không còn yêu Diệp Tỉ nữa.”

“Thần Tư…” Tôi quay đầu.

Thần Tư ngồi trên bục cao, đã gỡ kính râm ra, nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt khá hung tợn.

“Tôi cũng không còn là fan của anh ta. Tôi và anh ta là…”

Chiếc bàn trên bục cao bỗng rầm vang một tiếng. Thần Tư hất tung bàn, vội vàng đoạt lấy MIC.

“Hạ Tiểu Hoa là nhà tạo mẫu tôi mới mời về làm việc, phải không nào!?” Đôi mắt xinh đẹp liếc xéo gã quản lý bên cạnh một cái.

“Đúng đúng đúng!” Gã quản lý ẻo lả liều mạng lau mồ hôi trên trán, “Đang chuẩn bị công bố cho mọi người đây. Bọn họ gặp nhau là để bàn chuyện công việc, bàn chuyện công việc. Thần Tư không hề thích Hạ Tiểu Hoa đâu nhé.”

Thần Tư thỏa mãn gật đầu, híp mắt, đắc ý nhìn tôi.

Mời ai hử? Tôi còn chưa kịp hé răng, đã bị Số 2 túm lấy liều mạng chen ra khỏi hội trường.

Ra cửa, đám phóng viên bị bảo an cản lại, Số 2 đẩy tôi lên xe, “Hạ Tiểu Hoa, cô lên xe với Số 5, những người còn lại chia nhau ra, xe của chúng ta giống nhau, phóng viên sẽ không theo đuôi được.”

Số 5 lái xe, chở tôi lượn lờ trên phố hơn nửa ngày, đến khi trời tối mịt, mới trở lại dưới lầu nhà Khả Nhạc.

Tôi xuống xe, vừa đi vài bước, đã bị gọi lại, “Hạ Tiểu Hoa, cô ký tên ly hôn thật rồi à?”

“À!” Tôi sực nhớ ra, nhét đơn ly hôn vào tay Số 5, “Số 5, chuyện này quan trọng lắm đấy, giúp tôi lo liệu toàn bộ thủ tục nhé.”

“Hạ Tiểu Hoa!” Số 5 đập vô lăng, “Tôi không làm!”

“Số 5, cô làm trợ lý cho tôi bao nhiêu năm rồi?”

“Ba năm, bắt đầu từ khi cô được gả cho Diệp tiên sinh.”

“Vậy, cô cho rằng, tôi đem chuyện ly hôn Diệp Tỉ ra nói giỡn chơi sao?”

“……”

“Số 5, tôi thật sự, ly hôn rồi.”

“Hạ Tiểu Hoa!” Viền mắt Số 5 đỏ lên, “Cô có bị ngốc không hả!”

Tôi khinh thường hừ nói: “Cô mới ngốc ấy! Nhận vàng thỏi rồi đấy nhé, làm không xong thủ tục thì trả lại vàng thỏi cho tôi!”

Số 5 liều mạng túm chặt túi tiền, cất kỹ đơn ly hôn.

Tôi vẫy vẫy tay, “Số 5, tạm biệt.”

Advertisements

2 comments on “Ông xã – 2.3 (Q2)

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s