Nước Chảy Thành Sông 21


Nước Chảy Thành Sông

Chương 21

Edit: Zinny

Xe đã lái đi rất xa, nhưng bàn tay gác trên vô lăng vẫn run rẩy không thể tưởng tượng nổi như trước.

Chu Mộc cố nén nỗi cay xót cuộn trào trong khoang mũi, hung hăng hít một hơi cứng rắn nuốt ngược dòng nước đã trào lên gần vành mắt vào trong.

Lần đầu tiên trong đời, sợ mất đi đến vậy.

Chu Mộc không dám tưởng tượng nếu trong sinh mệnh của mình không còn sự tồn tại của người nọ sẽ là quang cảnh thế nào, lúc này cô chỉ muốn dùng đôi mắt cô hai tay cô toàn bộ giác quan trên cơ thể cô đi xác nhận, đi điều tra, đi thật sự cảm nhận sự tồn tại của người kia… có phải đã biến mất hay không.

Sau mọi cách nghe ngóng dò la, xác nhận được địa điểm xảy ra tai nạn, không hề do dự, Chu Mộc một thân một mình tiến tới địa điểm bị dân bản xứ gọi là “khu vực thường xảy ra tai nạn” kia.

Đoạn đường này Chu Mộc đi vô cùng gian khổ, không chỉ vì mặt đường gập ghềnh cuốn đầy bão cát, càng là vì nội tâm nóng như dầu sôi lửa bỏng của Chu Mộc vào giờ phút này.

Vô cùng vội vàng tới gặp anh, lại sợ rằng khi khoảnh khắc ấy thật sự tới chính mình sẽ không chịu nổi áp lực của hiện thực mà ngất ngay tại chỗ, Chu Mộc cắn chặt môi không chịu nhả, bờ môi bị răng nanh nghiến chặt đã rịn ra những tơ máu lốm đốm.

Khoảng cách với địa điểm tập trung của đám người ngày càng xa, trong vòng trăm mét Chu Mộc chỉ có thể nhìn thấy chiếc xe của mình chạy trên đường. Trong lòng không ngăn được hơi sợ hãi, nhưng nhìn bản đồ rồi nhìn lại ngoài cửa sổ, rất rõ ràng, trải qua đoạn đường xóc nảy không ngừng, xe của cô cách địa điểm rủi ro mà mọi người nói đã ngày càng gần, nghĩ đến đây, Chu Mộc gạt bỏ cảm xúc tiêu cực không nên có trong lòng, chỉ một lòng một dạ hướng về mục đích.

Cứ thế chạy xe không biết bao lâu, nhìn đồng hồ, thời gian còn sớm, nhưng sắc trời ngoài cửa sổ xe lại âm u nặng nề, Chu Mộc hạ cửa kính xuống ló người ra quan sát, tâm trạng nhất thời liền “lộp bộp –” một tiếng –

Hỏng rồi… Đây là… điềm báo có giông.

Nếu là trước đây thì không sao, cùng lắm chỉ là đường trơn xe cộ đông đúc, kinh nghiệm lái xe của Chu Mộc không phải ít, đối phó với tình huống như vậy không nói dễ như trở bàn tay nhưng cũng tuyệt đối không đến mức luống cuống tay chân… Nhưng trước mắt… Chu Mộc liếc mắt nhìn con đường trơ trụi cùng bốn phía vắng tanh, cảm giác bất an càng dâng lên trong lòng.

Xe đã chạy lâu như vậy, bây giờ quay lại nhất định là không kịp, huống chi, trong lòng Chu Mộc mười phần đều lo lắng cho Lâm Tu, lúc này có dùng xe tải kéo cô đi, cô tuyệt đối cũng sẽ bỏ xe mà đi bộ từng bước một tới chỗ người kia.

Thôi, chết thì chết! Trong nháy mắt Chu Mộc đỏ vành mắt, nghiến răng nghiến lợi hung tợn tự bảo mình một câu — nếu như phi hành đoàn gặp rủi ro thật sự có quan hệ với Lâm Tu… Cùng lắm thì, coi như cô bầu bạn cùng anh đi!

Chu Mộc lúc này là người dũng cảm nhất, quyết đoán nhất, thật tình nhất và cũng nghe theo tiếng lòng mình nhất.

Đối mặt với nỗi lo lắng cùng nhung nhớ như thế này, cô không có thời gian ngụy biện, càng không có thời gian phân vân lưỡng lự.

Mà cuộc sống thông thường chính là như vậy — đến thời điểm gian nan nhất mới biết được, rốt cuộc thứ mình muốn là gì. Trong hoàn cảnh này, những vấn đề bình thường làm bản thân phiền não, bỗng nhiên trở nên hoàn toàn vô nghĩa.

Cũng may, đối với sự thật này, Chu Mộc nhận ra cũng không đến nỗi quá muộn.

Cuối cùng mưa lớn vẫn trút uống.

Giọt mưa nặng trịch, vừa nhanh vừa mạnh.

Con đường cuốn đầy cát bụi bỗng nhiên bị gột rửa thành một đầm nước màu vàng, Chu Mộc cẩn thận lái xe về phía trước với tốc độ đi lùi bình thường, cần gạt nước không ngừng quét sạch nước mưa như trút xuống trên kính chắn gió, Chu Mộc quan sát bên ngoài qua lớp cửa kính xe, nhưng chỉ thấy toàn bộ thế giới như bị trận mưa này phủ lên một tầng khói trắng.

Ở nơi này, con đường làng vốn đã không bằng phẳng như những nơi khác, bỗng dưng bị một trận mưa tầm tã không đầu không đuôi như vậy trút xuống, con đường vốn đã khó đi lại càng thêm trơn nhão, Chu Mộc ngồi trong xe cảm thấy chính mình gần như là nhích từng chút một về phía trước, nhất thời liền nóng ruột không chịu nổi, một ngọn lửa “phụt —” bốc lên, chỉ hận không thể bung dù chạy ào vào trong mưa tới nơi mà cô muốn tìm kiếm.

Khi đi qua cây cầu đá, Chu Mộc lên mười hai vạn phần tinh thần, cô hiểu rõ trong hoàn cảnh trước mắt, đi qua loại cầu này trong thời tiết này có ý nghĩa thế nào, thật cẩn thận điều khiển xe ổn định mà thuận lợi đi được hơn nửa cây cầu, mắt thấy đầu xe đã vượt qua đầu cầu, nhưng ngay vào lúc này, cái gọi là đường núi ngày mưa làm người ta lo lắng lại ào ào hướng về phía xe Chu Mộc mà tới —

Đất cát đá vụn khắp nơi chất thành từng ụn, một khối lượng đất đá lớn lẫn vào dòng nước mưa cuồn cuộn ập tới với khí thế rào rạt làm người ta trở tay không kịp, cây cầu đá vốn không cao nháy mắt bị ngập phân nửa, Chu Mộc trong xe chỉ cảm thấy thân xe chấn động, sau một trận rung lắc kịch liệt, một đầu xe chìm vào con rạch ở bên cạnh.

Gần như tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt ngắn ngủi, đợi cho Chu Mộc lại lần nữa mở mắt ra, cô phát giác chính mình đã bị kẹt trong không gian hữu hạn của xe với một tư thế không hề thoải mái.

Chu Mộc thử nhúc nhích cơ thể, ngoại trừ cơn đau do va chạm không đáng kể thì không thấy có thương tích nào nghiêm trọng hơn. Cô thử đẩy bên cửa xe lộ ra nửa phần, cảm giác hơi lỏng lẻo, khẽ cắn răng một cái, Chu Mộc bắt đầu dùng khuỷu tay huých mạnh vào cửa xe, đúng vào lúc đau tới mức khóc ròng thì rốt cuộc cũng thoát được khỏi thùng xe.

Khoảnh khắc tiếp xúc lại với không gian bên ngoài, Chu Mộc cảm thấy mưa không còn lớn như trước nữa, khuỷu tay vẫn đau âm ỉ, nhưng lúc này cô không rảnh bận tâm, chỉ một lòng muốn đề phòng trận sạt lở tiếp theo, vì thế cắn chặt răng dốc sức leo lên sườn núi vuông góc với phần sạt lở —

Chu Mộc thích du lịch, đặc biệt càng thích cảnh sắc núi non tú lệ, bởi vậy, từ rất sớm Lâm Tu đã dạy cho cô cách tránh sụp lở khi đi du lịch vùng núi, chưa từng nghĩ, hôm nay ở chỗ này Chu Mộc lại thật sự dùng tới.

Trải rộng tấm bản đồ mà lúc lật xe mình vẫn nắm chặt trong tay, nhìn vào nơi nào đó có ký hiệu bên trên, Chu Mộc quyết tâm, lập tức đi từng bước một theo hướng đó.

Muốn gặp anh. Bất kể thế nào đều muốn gặp anh.

Chu Mộc lúc này, lấp đầy cõi lòng tràn đầy trí óc chỉ còn lại một ý nghĩ này.

“Ngày mai còn một nhóm nạn dân bị mắc kẹt cuối cùng cần sơ tán,” Đèn pin trong tay Lâm Tu chiếu rọi tấm bản đồ được trải rộng trên mặt đất, đám chiến sĩ xung quanh đều vây quanh anh mắt nhìn chăm chú vào vị trí ngón tay anh chỉ. “Đây là nhiệm vụ cuối cùng của chúng ta ở đây, để đảm bảo an toàn thân thể cho nạn dân, nhất định phải dốc hết sức mình hộ tống nhóm người cuối cùng này thật an toàn, nghe rõ chưa?”

“Rõ!” Đồng thanh trả lời lưu loát.

“Ừm… Tôi không có gì muốn bổ sung.” Tạ Đào ở bên cạnh vỗ vỗ vai một cậu chiến sĩ: “Mệt mỏi cả ngày rồi, đều đi nghỉ ngơi đi.”

Đám chiến sĩ rầm rập lui xuống nghỉ ngơi, Tạ Đào đến bên cạnh Lâm Tu, rút một điếu thuốc trong túi đưa cho anh.

“Từ ngày đầu tiên đi kháng hiểm cứu trợ chưa thấy cậu hút điếu nào… Nhiều ngày như thế, nghẹn không ít đâu nhỉ?”

“Không có lòng cũng không có sức…” Mi tâm Lâm Tu nhíu lại, than thở khe khẽ nhận lấy điếu thuốc Tạ Đào đưa qua. “Cảm ơn anh bạn nhé.”

“Có gì đâu.” Tạ Đào nhếch miệng, khi nhìn thấy người đang đi tới từ cách đó không xa thì chậm rãi nhún vai với Lâm Tu. “Ầy, có người tới tìm cậu kìa, tôi không ở đây cản trở nữa.” Nói xong liền chạy mất.

Lâm Tu để cậu ta đi, đảo mắt đã thấy Hà Tiêu từ bên cạnh đến gần.

Bao nhiêu ngày qua, Lâm Tu vẫn bị vây trong trạng thái gần như kiệt quệ về cả thể xác và tinh thần, lúc này, thật vất vả mới có một khoảng trống để hồi tưởng về cô gái mình vẫn nhớ thương trong lòng, ấy vậy mà con người trước mắt lại cố tình không cho anh cơ hội này.

“Đang nghĩ gì thế?” Hà Tiêu cười khẽ, giọng nói nhỏ nhẹ, hết sức nhu mì.

“Nghĩ tới một người.” Lâm Tu chậm rãi hít một hơi thuốc, khóe miệng thoáng nhếch lên.

“Lâm Tu, cai đi.” Nhìn điếu thuốc trong tay Lâm Tu, Hà Tiêu mở miệng nói: “Thuốc lá đâu phải thứ tốt lành, nếu hút lâu dài…”

“Có vài thứ quen rồi là không cai được.” Lâm Tu cười khẽ, quay đầu nhìn Hà Tiêu tiếp tục nói: “Huống hồ… Thích quá rồi, muốn cai cũng không cai nổi.”

Hà Tiêu ngẩn ra, ánh mắt ngân ngấn, nhưng khóe miệng lại kéo ra một nụ cười.

“Anh có thể lựa chọn không tới gần.” Hà Tiêu ngước mắt nhìn người nọ, “Nhưng xin đừng chi phối tâm tư em.”

“Có thể chi phối em, chỉ có chính em,” Lâm Tu thản nhiên nói. “Không cần phải để ý đến người khác.”

“Có đôi khi em thật sự không hiểu nổi anh.” Hà Tiêu cười, “Không, phải nói là, có lẽ cho đến giờ em chưa từng hiểu anh.”

Lâm Tu khẽ nhếch khóe môi: “Người có thể hiểu anh không có ở đây… Mà người mà em nên hiểu — cũng không phải là anh.”

“Anh có thể nói cho em biết… Điểm khác biệt lớn nhất giữa em và cô ấy là gì được không?” Hà Tiêu hơi ngẩng mặt nhìn vào con ngươi đen tràn đầy sương mù của người nọ.

Lâm Tu hít một hơi thuốc lá trong tay, phun ra làn khói mờ lan tỏa, quấn lấy gương mặt anh càng thêm tinh xảo tuấn tú.

“Ví dụ như điếu thuốc này.” Lâm Tu cười khẽ, “Em sẽ khuyên anh từ bỏ. Đổi lại là người kia — nếu cô ấy thích, cô ấy sẽ vịn vào vai anh ầm ĩ đòi cướp của anh mà hút… Còn nếu không thích, cô ấy cũng sẽ không nói nhiều, mà trực tiếp giật điếu thuốc này ném xuống đất, cuối cùng, còn vênh mặt lên giẫm thêm một cái.”

Nói xong Lâm Tu đút tay vào túi xoay người. Khi nâng mắt thấy rõ bóng người cách đó không xa, bước chân bất chợt ngừng lại.

Anh đang nằm mơ ư?

Nếu vậy, Lâm Tu hi vọng, giấc mộng này có thể vĩnh viễn không cần tỉnh lại.

Zinny: Bạn muốn hỏi tác giả ư? Bả bảo như thế là gặp rồi, bả không nói dối nhé, và che mặt chạy mất rồi :V Thú thật là tôi cũng muốn lôi bả ra vặt lông lắm :V

Dù sao, để ăn mừng 2 anh chị đã ‘gặp nhau’, hôm nay mình sẽ gỡ pass chương 17 🙂

Quay lại mục lục

Advertisements

4 comments on “Nước Chảy Thành Sông 21

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s