Tam Thiên Nha Sát – Chương 24


Chương 24: Chuyện cũ (Phần bốn)

Edit: Zinny

Năm Đế Cơ mười bốn tuổi, xảy ra rất nhiều chuyện.

Tả Tử Thần một đi không trở lại, dù cho nàng viết bao nhiêu bức thư, từ lúc ban đầu nhớ nhung cho đến sau cùng chất vấn, hắn vẫn không hề có tin tức; Tả tướng phản quốc thông đồng với địch, dẫn theo đại quân yêu ma ăn thịt người của Thiên Nguyên quốc công phá hoàng thành, tuyên bố muốn cắt đầu hoàng tộc treo trên tường thành thị uy; mấy vị huynh trưởng chết trận trên sa trường, hoàng hậu bởi vậy mà bệnh không dậy nổi, vua Bảo An qua đời trong nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng.

Khi được biết kẻ phản quốc là Tả tướng, Đế Cơ chợt hiểu ra, hết thảy mọi chuyện, hắn nhất định đã biết từ lâu. Cho nên hắn vẫn không trở lại, cho nên hắn bặt vô âm tín.

Là một nam nhân thế nào, mới có thể âu yếm ôm ngươi vào lòng, khe khẽ hôn ngươi, nói rằng muốn lấy ngươi, rồi lại hung hăng đâm ngươi một đao ở sau lưng? Lại là một trái tim tàn nhẫn thế nào, mới có thể chống mắt làm ngơ trước cảnh nước mất nhà tan, yêu ma hoành hành giết bao người vô tội? Vì hắn mà chờ đến cập kê, đeo châu ngọc lên đầu, mặc một thân áo cưới —— là trò cười ngu xuẩn cỡ nào. Hắn bỏ đi, bởi vì hắn biết rõ lời hứa ấy sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ được thực hiện. Giấc mộng yêu đương của nàng, chẳng qua chỉ là trò đùa hắn chẳng quan tâm.

Trong cơn cuồng nộ Đế Cơ một mình tìm tới núi Hương Thủ, kỳ thật muốn tìm được hắn cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn, còn dễ dàng hơn tưởng tượng của nàng nhiều. Chỉ là nàng một bên tình nguyện yêu thương say đắm, mới có thể đem loại chờ đợi đằng đẵng này hóa thành triền miên tương tư. Nàng vĩnh viễn không thể nào quên khi chính mình đứng trước mặt Tả Tử Thần, biểu tình trên khuôn mặt hắn lãnh đạm mà xa lạ. Huyền Châu đã mất tích bấy lâu khoác tay hắn, hai người đứng bên nhau như một đôi kim đồng ngọc nữ. Hắn nói: “Cô nương, cô là ai?”

Đế Cơ không nói gì, trước khi tới nàng đã suy nghĩ ròng rã mười ngày mười đêm, nhìn thấy hắn sẽ nói điều gì, hỏi điều gì. Nhưng là, chẳng còn gì cần hỏi nữa. Trong tiếng thét chói tai của Huyền Châu, nàng đâm mù hai mắt Tả Tử Thần, kỳ thật lúc ấy nàng nhắm tới cần cổ, muốn cắt bỏ cái đầu tàn nhẫn của hắn, nhưng bỗng nhiên bản năng khẽ ngăn cản, cuối cùng chỉ chọc mù đôi mắt.

Trừng phạt quốc tặc, vốn là một việc hả lòng hả dạ, vậy nhưng trải qua thật lâu sau nàng vẫn không muốn hồi tưởng lại. Nàng cảm thấy bản thân dường như từ trước tới nay chưa bao giờ hiểu nổi Tả Tử Thần. Hắn vì sao cười với nàng, vì sao đối tốt với nàng, vì sao dịu dàng với nàng? Vì sao lại đỏ mặt? Vì sao luôn luôn lẻ loi một mình đứng đợi nàng trên đài Triêu Dương? Vì sao có thể trở mặt ngoan độc chẳng khác nào rắn rết?

Nàng thật sự không hiểu.

Lòng người luôn dễ dàng đổi thay như vậy, còn đáng sợ hơn bất cứ hiểm nguy nào. Đám yêu ma ăn thân thể người, nhưng chính con người lại giết chết lòng nhau.

Khi Thiên Nguyên quốc phóng hỏa thiêu huỷ hoàng cung Đại Yến, nàng dẫn A Mãn lặng lẽ trốn đi. Hai người từ nhỏ đã lớn lên trong hoàng cung, chưa hề nếm qua khổ ải, luẩn quẩn ở trong núi rừng mấy ngày liền, vừa hoảng sợ vừa không quen thức ăn, A Mãn ngã bệnh. Nàng sốt cao ba ngày ba đêm không hạ, may mắn gặp lại lão tiên sinh trước đây truyền thụ bạch chỉ thông linh thuật, ông có một thân bản lãnh, nhưng cũng không thể một mình đơn thương độc mã đối phó với cả đám yêu ma, vì vậy cũng từ trong cung trốn ra.

Lão tiên sinh cẩn thận kiểm tra tình hình của A Mãn, lắc đầu thở dài: “Thân thể đã suy nhược đến cực hạn, cộng thêm lo âu sợ hãi quá mức, chỉ sợ khó mà qua khỏi.”

Đế Cơ một năm này đã chịu đựng bao đả kích, tinh thần sớm đã chống đỡ không nổi, chỉ hận không thể lớn tiếng òa khóc một hồi. Nhưng lúc này còn không thể khóc, nàng chỉ có thể gắt gao nhịn xuống, miễn cưỡng cười nói: “Ta nghe ngữ khí tiên sinh, hẳn là còn có cách cứu? Tiên sinh cứ nói, cho dù khó khăn ra sao, ta đều có thể làm.”

Lão tiên sinh nhìn nàng một cái, có phần khó xử: “Lão hủ từng nghe nói, sơn chủ Hương Thủ khi còn trẻ rất am hiểu luyện chế các loại linh dược đan hoàn, trong đó có một viên tử linh đan, có thể trị bách bệnh. Có điều công chúa cùng Tả Tử Thần kia… Chỉ sợ…”

[lão hủ: lão già cổ hủ này]

Đế Cơ lập tức đứng dậy chạy ra ngoài, chỉ để lại một câu “Tiên sinh chờ ta!”

Thế nhưng cuối cũng vẫn không xin được linh dược, nàng vất bỏ hết thảy tự tôn, quỳ trước phòng Tả Tử Thần một ngày một đêm, đổi lại, chỉ là Tả Tử Thần nhất định trốn tránh không gặp. Huyền Châu có vẻ thập phần khó xử, thở dài: “Đế Cơ là muốn cứu người, lẽ ra nên giao cho ngươi. Có điều lần trước ngươi tới làm trọng thương Tử Thần, tử linh đan đã sớm cho chàng dùng, trong núi rốt cuộc không có viên linh đan thứ hai. Không bằng Đế Cơ đi nơi khác hỏi xem sao? Ngươi xưa nay giao du rộng rãi, muốn tìm một viên linh đan hẳn cũng không phải việc gì khó.”

Sắc mặt Đế Cơ tựa như cây cỏ héo khô, lần đầu tiên ăn nói khép nép cầu xin nàng ta: “Cho dù không có tử linh đan, các loại thuốc tương tự cũng được. Huyền Châu, xin ngươi giúp ta một tay.”

Huyền Châu cười cười, đang định nói tiếp, Tả Tử Thần trong phòng bỗng nhiên khẽ gọi một tiếng: “Huyền Châu? Nàng ở đâu?” Nàng ta vội vàng xoay người bước vào, thật lâu sau mới mang theo một túi thuốc ra, ném xuống trước mặt nàng: “Sơn chủ chỉ còn lại mấy loại thuốc trị thương ngoài da này, nếu như dùng được, ngươi cứ mang cả đi.”

Trị thương ngoài da… Đế Cơ chậm rãi nhặt túi thuốc lên, lại chậm rãi mở ra, bên trong túi chẳng qua chỉ là mấy loại thuốc mà hiệu thuốc tầm thường nào cũng có, tổng cộng hết thảy, quá lắm chỉ đáng giá một lượng bạc.

Nàng ngơ ngẩn hồi lâu, Huyền Châu cười tít mắt nói: “Ngươi xem, không phải ta không giúp ngươi. Kỳ thật là Tử Thần căm hận ngươi, chàng chỉ lo ngươi không chết sớm.”

Đế Cơ ném thẳng túi thuốc kia vào mặt nàng ta, phẩy tay áo bỏ đi.

Khi trở lại chốn núi rừng, A Mãn đã chết từ lâu, nằm cứng ngắc trên cỏ tranh sơ sài, trông nàng như đang say ngủ.

Nàng áp tay A Mãn lên mặt, chỉ cảm thấy tim đập dồn dập, trong thân thể như bị đao kiếm chọc xuyên thành một lỗ hổng lớn, đau đớn vô cùng, vậy mà tròng mắt lại khô khốc tới nỗi không khóc ra nổi một giọt lệ.

Không có công cụ, cũng không có gạch xanh. Mộ của A Mãn là do Đế Cơ dùng chính đôi tay mình đào bới, chặt một mảnh gỗ, dùng trâm khắc lên mặt trên bốn chữ “Mộ của A Mãn”. Đế Cơ ôm đầu gối ngây ngốc ngồi trước mộ mấy ngày liền.

Lão tiên sinh an ủi nàng: “Người chết không thể sống lại, Đế Cơ chớ quá mức thương tâm. Lúc này ngươi không thể nản lòng.”

Đế Cơ thấp giọng nói: “Tiên sinh, ta sống không nổi nữa…” Một câu chưa xong, người đã ngất đi.

Nàng vì quá mức đau khổ lo âu mà đổ bệnh nặng một thời gian, cơ hồ khó giữ nổi mạng sống, trong khoảnh khắc hấp hối kia, đột nhiên tỉnh ngộ, lòng người chỉ có thể chịu đựng tổn thương trong một giới hạn, có những đau xót phải nhớ cả cuộc đời, tuy rằng nhắc tới khó tránh nỗi đau âm ỉ, nhưng đó cũng xem như lời nhắc nhở sau này mình không thể phạm phải sai lầm như vậy. Nhưng cũng có những nỗi đau, vẫn cứ quên đi được mới là tốt.

Một khúc Đông Phong Đào Hoa trên đài Triêu Dương, sóng mắt say lòng người trong ánh hoàng hôn, nụ hôn trúc trắc cơ hồ nghẹt thở dưới trăng ấy —— thật giống như những sự tình kiếp trước, Đế Cơ hoài nghi phải chăng chính mình đã từng thật lòng yêu say đắm một nam nhân, thực sự muốn gả cho hắn, tay nắm tay tới già.

Được rồi… Nam nhân đó tên gì? Nàng tựa hồ đã quên.

Cứ như vậy quên đi cũng tốt.

Trên đời này tuy rằng còn có rất nhiều người, nhưng mỗi người lại mang một trái tim lạnh lẽo. Từ không yêu mà sinh ra yêu, từ yêu mà sinh ra hận; lúc bình minh còn yêu tới mức đau khổ triền miên, khi chạng vạng ái tình đã diệt. Biết bao người đã thấy những yêu những hận luẩn quẩn ấy, kết quả đều không ngăn nổi lòng người giá lạnh đổi thay.

Hết thảy đều có nhân có quả, có duyên có phận, đây chính là báo ứng nàng đã quá ngây thơ.

Lão tiên sinh nói, trên đời có một loại thần khí gọi là hồn đăng, đã bị sơn chủ Hương Thủ cướp đoạt mất, giấu ở sâu trong bảo khố. Nếu có thể lấy được bảo vật kia, liền có thể báo quốc thù.

[hồn đăng: đèn hồn]

Sau khi khỏi bệnh, Đế Cơ cùng tiên sinh rời khỏi Đại Yến, đi tới một nước nhỏ phía Tây, theo ông học tập lại từ đầu. Nàng còn có chuyện quan trọng cần làm, không thể để sinh mệnh của mình hao mòn trong hư không vô biên vô hạn.

Mười lăm tuổi cập kê, tiên sinh đặt cho nàng tên gọi Đàm Xuyên.

Đế Cơ nước Đại Yến, từ nay về sau liền chân chính biến mất khỏi thế gian.

***

Một ngày tháng chín, đệ tử Phó Cửu Vân vẫn luôn lưu lạc bên ngoài tìm kiếm bảo vật quý báu cho sơn chủ trở về, Tả Tử Thần dẫn theo Huyền Châu tới gặp hắn.

Huyền Châu vừa mới trở thành đệ tử của sơn chủ, người khác có thể không gặp, nhưng bát đại đệ tử bên cạnh sơn chủ thì nhất định phải biết, Phó Cửu Vân chính là một trong số đó. Nghe nói hắn nhập môn từ thời gian cực sớm, thực lực sâu không lường được, có điều làm người phong lưu, luôn thích chơi bời trong đám nữ nhân, chẳng hề qua lại mật thiết cùng các đệ tử còn lại, cho nên danh tiếng không được tốt như các đại đệ tử khác. Có điều sơn chủ hiển nhiên thập phần nể trọng hắn, toàn bộ bảo vật quý báu đều giao cho hắn quản lý, có thể thấy rõ sự tín nhiệm.

[bát đại đệ tử: tám đại đệ tử]

Huyền Châu khoác tay Tả Tử Thần bước chầm chậm trong mùa thu lá đỏ, tới thời khắc này nàng mới thực sự cảm thấy thỏa lòng.

Nhớ khi ấy Thiên Nguyên quốc sử dụng yêu ma xâm lược Đại Yến, đầu tiên gặp nạn chính là mấy nước chư hầu của bọn họ, vua Bảo An hèn nhát nhu nhược, chỉ lo tự bảo vệ mình, mặc cho chư hầu phát ra bao lời thỉnh cầu, cầu xin Đại Yến cử quốc sư bình chiến loạn, ông ta cũng chẳng thèm để ý. Trong cơn hỗn loạn, nàng một mình trốn thoát, tìm tòi không biết bao lâu, cuối cùng ngất xỉu bên rìa núi Hương Thủ.

Là Tả Tử Thần cứu nàng, có điều khi ấy hắn đã quên hết thảy về Đại Yến, thậm chí còn không nhớ nổi Đế Cơ đến tột cùng là ai. Cái kiểu quên này cực kỳ quỷ dị, phảng phất như bị người ta hung bạo phong ấn đi một đoạn ký ức. Người ra tay dường như không muốn hắn nhớ được bản thân hắn ở Đại Yến đã từng có một đoạn ái tình triền miên.

Đương nhiên, nàng đối với việc này cầu còn chẳng được.

Hắn quên hết thảy, từ nay về sau trong lòng sẽ chỉ có mình nàng. Hắn cuối cùng sẽ hiểu ra, trên đời này chỉ có nàng thực sự tốt với hắn, không hề giữ lại, mà trao đi hết thảy. Họ Tả phản quốc cũng được, Đại Yến bị diệt cũng được, mọi người trên thế gian đều chết hết, chỉ cần hắn còn ở đây, nàng chẳng cần để ý điều gì khác.

Đế Cơ không thể yêu hắn đến thế.

Từ nhỏ đến lớn, Huyền Châu vẫn một mực tìm cách có thể triệt để vượt qua Đế Cơ, hiện tại cuối cùng nàng cũng tìm được rồi. Rốt cuộc sẽ không có nữ nhân nào khác yêu Tả Tử Thần được như nàng, trong tình yêu say đắm khủng khiếp mà tuyệt vọng này, Đế Cơ cuối cùng đã thua nàng.

Huyền Châu cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

***

Rốt cuộc cũng được thấy Phó Cửu Vân phong lưu phóng khoáng trong truyền thuyết, có điều lại không giống lắm cái loại công tử quần lụa trong tưởng tượng. Hắn nhìn qua chẳng hề giống một thiếu niên, lại cũng chẳng già, khiến cho người ta đoán không ra tuổi hắn. Đáy mắt hắn có một nốt ruồi lệ, cười lên mang theo một loại hồn nhiên đặc biệt làm tim người ta đập dồn dập không thôi, có điều lúc không cười nhìn qua lại có chút u sầu ủ dột, phảng phất như ẩn giấu bao nỗi lòng vô cùng vô tận.

Hắn lúc này đang một mình uống rượu bên cửa sổ, dưới chân đã ngổn ngang mười mấy vò không. Huyền Châu ngửi thấy cả phòng toàn mùi rượu, không khỏi nhíu nhíu mày.

Phó Cửu Vân cũng chẳng thèm quay lại, hắn đang nhìn bầu trời phương đông, ngơ ngẩn bần thần. Huyền Châu thoáng giật mình, có chút mất kiên nhẫn, ngay sau đó hắn đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt như điện, trong nháy mắt đánh giá nàng ta một lượt từ đầu đến chân, Huyền Châu thậm chí có một loại cảm giác như thể chính mình ở trước mặt hắn không mặc quần áo, nhất thời mặt đỏ lên.

Phó Cửu Vân chỉ nhìn nàng một cái, liền chuyển qua nhìn Tả Tử Thần, thấy hai mắt hắn nhắm chặt, không khỏi hơi sững sờ: “Mắt sao vậy?”

Tả Tử Thần không muốn trả lời vấn đề này, căn bản chính hắn cũng nói không ra, nhớ không được. Đi qua nhận lấy bầu rượu, tự rót một chén cho mình, lại thấy Phó Cửu Vân rầu rĩ không vui, không giống trước kia vừa cười vừa nói, liền nhẹ lời: “Ngươi xuất môn mấy ngày nay, xem ra tựa hồ không được vui vẻ cho lắm.”

Phó Cửu Vân nở một nụ cười trào phúng, lại nhìn thoáng qua chỗ Huyền Châu, bảo: “Tạm thời chưa nói đến ta, ta biết ngươi đang vui vẻ lắm. Có mới nới cũ rồi.”

Tả Tử Thần khó hiểu: “Có ý gì?”

Phó Cửu Vân không trả lời, chỉ chậm rãi uống cạn rượu trong chén, ánh mắt vẫn không rời khỏi mảnh trời phía đông kia, nơi đó mây cuộn như tơ, một mảng trong suốt, gió lạnh phả tới, làm cho đôi mắt hắn hơi hơi nheo lại.

Hắn nhớ tới ngày hôm ấy, mưa cứ thế ngập ngừng rơi, bọt nước trong veo lóng lánh từ lá cây liễu nhỏ xuống, cứ một giọt hắn lại thầm đếm một con số trong lòng. Hắn lấy tranh làm mồi dụ, ngóng trông nàng mắc câu, nàng là con cá nhỏ hắn đặt trong đáy lòng, bơi qua bơi lại, chẳng biết lúc nào sẽ cắn mồi câu kia? Lại có chút sợ nàng tới, tuổi nàng còn nhỏ, ngây thơ vô cùng, phải nói thế nào để cho nàng hiểu?

Hắn đợi bên bờ sông Hoàn Đái, nhìn mưa phùn biến thành ánh nắng chiều, nhìn thấy lá liễu được gột rửa xanh non mềm mại, nhìn thấy rất nhiều rất nhiều người đến đến đi đi, trong lòng vừa vui sướng vừa bồn chồn lo lắng, vì hắn đợi một người độc nhất vô nhị là nàng mà vui sướng, lại bởi vì nàng chậm chạp không tới mà bồn chồn không yên.

Hắn còn nhớ tới nước Đại Yến đã diệt vong, hoàng cung lung linh tráng lệ bị thiêu rụi trong biển lửa, chỉ còn lại mảng tường bị thiêu rụi cháy đen. Di tích đài Triêu Dương lộng lẫy đồ sộ vẫn còn đây, sụp xuống một mảng lớn, chỉ chừa lại một lan can đá trắng tiêu điều, nàng từng đứng trên đó múa một khúc Đông Phong Đào Hoa, bộ y phục đỏ rực phấp phới bay như lửa.

Bây giờ, nàng cùng Đại Yến như nhau, đều biến mất giữa ngàn vạn nhân gian biến ảo.

Hắn vẫn đang chờ đợi một người, nhưng hắn biết rõ, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không tới.

Chương 25: Cửu Vân và Đàm Xuyên gặp lại nhau :3

Advertisements

34 comments on “Tam Thiên Nha Sát – Chương 24

  1. Theo chi tiết chương này thì anh Phó hẳn không còn trẻ nhỉ, truyện này là huyền huyễn thì có liên quan đến kiếp trước kiếp sau ko? Kiểu anh Phó chờ Tiểu Đàm đầu thai, lớn lên, rồi đến đến cưới ấy?!… Tự nhiên lại suy nghĩ theo chiều hướng này.
    Cũng thắc mắc anh Tím bị ai phong kín trí nhớ nữa…
    Đánh dấu mai đọc tiếp ^^

    Liked by 1 person

      • Oh zậy là có kiếp trước kiếp sau ^^
        Theo tui nhớ hình như Bổn vương ở đây của Cửu Lộ không có kéo từ kiếp trước sang kiếp này ~ Tuy có chi tiết nam9 gặp nữ 9 ở kiếp người, nhưng họ gặp nhau khi truyện bắt đầu, chứ không có cái màn flashback ngày xưa đã từng gặp ~
        Uầy, huyền huyễn nhức đầu :v

        Liked by 1 person

        • Cơ bản vì tui mới đọc truyện đó chưa lâu lắm ~ Đời đọc truyện của tui toàn vớ phải mấy cuốn dở dở của tác giả nổi tiếng, dở về cốt truyện hoặc edit/ dịch -> thế là tui cạch mặt tác giả :v Truyện này được con bé “cựu độc giả” tui quen bên Kites giới thiệu, nó bảo hay lắm hay lắm =))))

          Liked by 1 person

        • Thật ra list truyện của cô tui chỉ đọc vài truyện :v Đúng là gu chúng ta khác nhau thật, như truyện Dám kháng chỉ, không biết tui đọc phải bản edit tệ lậu hay sao mà tui không thấy hài (đa số mọi người nhận xét về truyện) cũng không ấn tượng gì hết :v
          Còn mọi người dạo này đu theo gu trinh thám ~ tui cũng chẳng đọc truyện này kiểu trinh thám ngôn tình hết, có đọc 1 truyện của Lôi Mễ mà thấy không hợp gu (như đã từng nói với cô) ~ Ngày xưa tui có xem 1 phim trinh thám pháp y á, chẳng nhớ tên hay năm chiếu, chỉ nhớ nhân vật chính là 2 anh chị cảnh sát, rồi có 1 dàn pháp y để giải phẫu xác, có tình tiết của 1 vụ án là: vào tối party bãi biển của 1 nhóm bạn, có 1 trò vùi người dưới cát (tư thế nằm ngửa, cát vùi không sâu ‘nạn nhân’ tự trồi lên về nhà sau cuộc chơi), mọi người ăn uống chơi bời, say mèm rồi đi ngủ, “để quên” 1 ông đang bị vùi ngoài cát ~ sáng sau ổng chết, do cát tràn vào phổi gây nghẹt thở :v Sau khi điều tra thì là bà vợ/ người yêu/ vợ chưa cưới của ổng rót rượu pha cát cho ổng uống ngay trước mặt đám bạn, ổng trân mắt ra nhìn bả giết mình :v Do cát ướt, nặng, dính chặt, mà bà đó thì ngồi lên mình ổng làm ổng k cử động được…
          Với lại hồi trước đọc Conan, thám tử Kindaichi, Sherlock ~ mà Lôi Mễ tui còn không thấy hợp, nên thôi k đọc dạng trinh – ngôn kia luôn ~ :v

          Liked by 1 person

        • Tui biết gu của chúng ta khác nhau từ khi cô bảo cô thích đọc điền văn với võng du rồi 😂 Cái phim trinh thám của cô là phim của nước nào vậy, tui chưa xem bao giờ. Hồi trước tui nhớ thích xem Hồ Sơ Tuyệt Mật trên VTV3, có cô Scully với chú Mulder (chả biết có nhớ đúng tên không =))), toàn mấy vụ kinh dị, xem sợ vãi tè mà vẫn thích xem =))

          Liked by 1 person

        • Tui đọc rất nhiều thể loại mà 😀 Tui đọc cả đồng thoại (nhân vật chính là các con vật), kiểu hồi ký nhật ký, kinh tế, dạy con làm giàu, súp gà… ~ Nói chung là không cố định thể loại ~ Nhưng tựu chung lại là thích kiểu phiêu lưu ^^ Chắc do ngày xưa rất mê mấy cuốn Doremon truyện dài: lâu đài dưới đáy biển, vương quốc trên mây, thế giới khủng long… nên ảnh hưởng đến gu đọc sau này ^^
          Phim tui bẩu cô là phim của Mỹ á.
          Hồi nhỏ tui nhớ có xem 1 phim điều tra phá án (hình như của HK), có đoạn con ma hiện về, ngta đổ màu phim đỏ au 1 góc, thế là tui bị ám ảnh đến mấy năm sau, lúc nào cũng thấy cảnh đó lởn vởn trong đầu ~
          À, dạo trước tui bị mê truyện ma phim ma cực, thế là đi xem phim, đọc mấy truyện do ngta viết kể lại mấy vụ ở tp. HCM, trời ơi đọc say mê luôn á! 1 ông còn chụp hình lại, nhìn lờ lờ mờ mờ 😆

          Liked by 1 person

        • Hu hu, tui sợ phim ma mà có lắm cảnh máu me lắm cô nhé >.< Rồi mấy phim kinh dị mà có những màn tra tấn người í, tui không xem nổi T.T Phim kinh dị tui ưng nhất chắc là kiểu Room 1408, không biết cô xem chưa, vẫn kinh dị, vẫn sợ, nhưng không có máu me gì cả. Ngày xưa tui bị gọi là mọt sách á, tui cứ vớ được cái gì là đọc cái đấy, không có gì đọc thì lôi hết chai lọ trong nhà ra xem hướng dẫn sử dụng với thành phần =)) Bây giờ thì lười đọc rồi :V

          Liked by 1 person

        • Tui ghét phim kinh dị kiểu hù dọa! =____= Có máu và những cảnh chết lãng xẹt là không xem.
          Phim cô bảo thì tui chưa xem, để ghi lại rồi cuối tuần mò đi xem mới được ^^
          Ngày xưa nhà tui chẳng có bao nhiêu sách truyện 😥 Lớn xíu toàn đọc truyện tranh với xem tivi.
          Tui học được đếm số từ 1-10 = tiếng Trung trên tivi đấy ^^ Còn mấy bài dạy tiếng Pháp và Anh cao siêu quá nên xem thì vẫn xem không bỏ, nhưng k học được tí gì cả =))))

          Liked by 1 person

        • Có người chịu ngồi thì ngồi chung, k thì ôm gối che mặt =)))) Tui cũng k phải ghiền kinh dị lắm, do phim hay hợp gu khó kiếm quá, phim hù dọa đơn thuần thì nhiều =__=
          Ờm, hồi nhỏ tui thấy tivi nhiều tiết mục hay lắm, như mấy chương trình dạy học tiếng, vi tính, khuyến nông các loại, chương trình về thế giới động vật, về vũ trụ, về loài khủng long, về trái đất, thiên nhiên quanh ta… Xem mê mẩn luôn cô ạ!
          Ngày xưa thấy phim cũng hay nữa, cuối tuần nào tui cũng chờ xem phim Việt hết đó =))) Với xem gặp nhau cuối tuần, phim Nhật chiếu cuối tuần, mấy chương trình thể thao như trượt băng nghệ thuật nè, cái chương trình game gì của bên Đức nè, trò cuối cùng là các đội đi gom cái mô hình tiền đồng to tổ chảng để về đổi thành tiền thật… Chẹp chẹp…

          Liked by 1 person

        • Ngày xưa ngày xưa ấy cô ạ! Hồi cấp 1 tui đi chơi hoài, bị ba mẹ đánh hoài hoài ấy chứ!
          Tự nhiên lên cấp 2 thì mấy đứa cùng lứa với tui chẳng biết biến đâu hết, thế là khỏi đi chơi, ở nhà ôm lấy cái tivi ~ Mở mang được rất nhiều kiến thức chớ bộ!
          Giờ thì tui cũng không dính tivi nữa, lâu lâu về nhà thì ngồi xem tin tức với ba mẹ, xong, sau đó thì face-laptop :v

          Liked by 1 person

        • Cấp 2 tui học 2 buổi 😦 Ngày nghỉ thì phải đi phụ gia đình 😦 Với lại lúc đó mối tình với manga vào thời kỳ cuồng nhiệt nên tui tranh thủ thời gian đọc manga k à :v
          Chỉ có cấp 1 là tui được chơi bời chạy nhảy nhiều, và lần nào đi chơi cũng bị uýnh đòn 😆

          Liked by 1 person

Bạn đang nghĩ gì?

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s