Phim 26


Chương 26: Nhìn Thấy Thiên Đường

Sau khi tự thuyết phục mình tất cả chỉ là một bộ phim, tình trạng của Ninh Ninh tốt hơn rất nhiều.

Cô thậm chí có thể mỉm cười đối mặt với Trần Quan Triều, mặc cho nước miếng của anh ta phun đầy mặt.

“Rốt cục hôm nay cô bị sao vậy hả?” Trần Quan Triều điên loạn vò đầu bứt tóc, đi tới đi lui trên sân khấu, cuối cùng đứng lại trước mặt Ninh Ninh, đôi mắt đầy tia máu nhìn cô chòng chọc, “Diễn xuất của cô đi đâu hết rồi?”

Ninh Ninh giơ tay lau nước miếng trên mặt, cười đáp: “Đây là là diễn xuất thật sự của tôi đấy.”

Diễn xuất của cô đến từ Khúc Ninh Nhi, đến từ nỗi oán hận khắc cốt ghi tâm, thực tế chứng minh đạo diễn nói không sai chút nào, cô là một nữ diễn viên có khuyết điểm chí mạng, cô không thể thể hiện bất kỳ cảm xúc nào ngoài thù hận, không thể diễn bất kỳ vai diễn nào ngoài Khúc Ninh Nhi.

Nhưng Trần Quan Triều không chịu chấp nhận sự thật này, đây là lần thứ tám anh ta quát bảo cô: “Lại lần nữa!”

Chung quanh rộ lên tiếng kêu ca oán thán, khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi, ánh mắt mọi người nhìn Ninh Ninh đều có phần khó chịu, từ buổi sáng đến giờ, dưới áp lực mạnh của Trần Quan Triều, rất nhiều người còn chưa được uống một ngụm nước, những người mảnh mai như cô kiều nữ đã có dấu hiệu cảm nắng, ai nấy đều đã bị đẩy tới cực hạn — bao gồm cả Ninh Ninh.

Trên người cô mặc bộ phục trang hoàn chỉnh màu lam, kín không kẽ hở như một bộ áo giáp, bên trong đã hoàn toàn ướt đẫm, Ninh Ninh tự hỏi không biết những chỗ mình đi qua có để lại một vệt nước hay không.

Trên hành lang dựng một dãy gương đồng, Ninh Ninh đi nhanh qua gương, bóng dáng phản chiếu trong gương như một u hồn lướt nhẹ qua, bỗng nhiên bên tai truyền đến một tiếng ca, cô quay đầu nhìn lại, thấy một diễn viên trẻ đang đứng trên sân khấu, mặt phấn má đào, đang nâng tay áo xướng khúc.

Đây là một cảnh rất quan trọng trong Bóng Ma Rạp Hát, kể rằng sau khi biểu diễn xong, anh chàng diễn viên mới Lục Vân Hạc lén lút lên sân khấu luyện giọng, có một đoạn hát mãi không tốt, anh ta bật khóc, lúc này chợt có giọng hát của một cô gái truyền đến, hát lại đoạn mà anh ta vừa hát mãi không được, lặp đi lặp lại đến khi anh ta hát được hoàn chỉnh cả bài mới thôi.

Lục Vân Hạc quá đỗi vui mừng, ngẩng đầu mỉm cười với đối phương, Bóng Ma ở trên lầu nhìn xuống, cũng chậm rãi mỉm cười với anh ta.

Trần Quan Triều đặt tên cho cảnh này là Nhìn Thấy Thiên Đường.

Lúc bắt đầu tất cả đều thuận lợi, nhưng vào phút cuối, khi Ninh Ninh cúi đầu mỉm cười với anh ta, anh ta không cười lại với cô, mà rít lên một tràng dài: “Tôi muốn cô cười kiểu mối tình đầu cơ mà, không phải cười như xác chết vùng dậy đâu nhá á á á á á!!!”

Chẳng còn cách nào khác, Ninh Ninh cố nhớ lại những nhân vật có liên quan đến mối tình đầu mà cô từng xem, sau đó tác động lên toàn bộ dây thần kinh trên mặt, nhoẻn miệng cười với anh ta.

… Hiệu quả xem ra không được tốt, mọi người đều lùi về sau một bước, lộ ra vẻ mặt sợ hãi kiểu “Tôi ngưng mắt nhìn vực sâu, vực sâu cũng đang ngưng mắt nhìn tôi”.

“Không phải!!!” Trần Quan Triều điên cuồng rít lên, “Lại lần nữa!!!”

Ban đêm, Ninh Ninh kiệt quệ nằm gục trong quan tài, phía sau có người đẩy đẩy cô, cô quay lại thì thấy Văn Vũ, thằng bé đưa cho cô một hộp cơm, Ninh Ninh mở hộp ra nhìn, cười nói: “Tôi còn tưởng là cơm trắng cũng chẳng còn chứ, không ngờ họ để phần tôi cả thức ăn.”

Cô không hòa hợp với người trong đoàn phim lắm, bởi vì cô vừa lầm lì vừa quái gở, lúc nào cũng nhốt mình trong hầm, hơn nữa cô vẫn cảm thấy đây chỉ là một bộ phim, không cần phải giải thích với người khác, cũng không cần duy trì những mối quan hệ xã giao bình thường, cho nên bị xa lánh cũng là chuyện đương nhiên.

Dùng chiếc đũa chọc chọc đồ ăn lạnh ngắt, Ninh Ninh đột nhiên hỏi: “Hôm nay cháu đã ăn chưa?”

Văn Vũ vội gật đầu, còn lấy vở bài tập ra cho cô xem, trong đó vẽ hộp cơm chiều hôm đó của nó, các món ăn giống y như hộp cơm của cô.

Lại còn vẽ sẵn ra cơ đấy…

Ninh Ninh không lật tẩy thằng bé mà chỉ mỉm cười ăn cơm, hôm sau đến lúc chia cơm, cô lặng lẽ đi theo thằng bé, thấy nó nhận hai hộp cơm từ tay đầu bếp chia cơm, không về hầm ngay, mà chạy đến một chỗ không người, mở cả hai hộp cơm ra.

Một hộp bên trong chỉ có cơm, còn một hộp đầy đủ thức ăn như của mọi người.

Văn Vũ cầm đũa, chia đều thức ăn sang hai hộp, nghĩ ngợi thế nào, lại bỏ hai miếng thịt duy nhất vào hộp cơm của Ninh Ninh.

“Cháu không cần làm thế đâu.” Giọng Ninh Ninh vang lên sau lưng thằng bé.

Văn Vũ giật bắn mình như con mèo nhỏ xù lông, quay phắt lại, thấy là Ninh Ninh, thằng bé nhoẻn miệng cười ngượng ngùng như thể bị bắt quả tang khi làm chuyện xấu.

“Tôi không thích đồ ăn.” Ninh Ninh lạnh nhạt nói, “Cơm hay thức ăn với tôi mà nói căn bản chẳng có gì khác nhau, cháu không cần sẻ thức ăn cho tôi.”

Văn Vũ cắn môi nhìn cô, đột nhiên rút quyển vở lúc nào cũng mang bên người ra, viết xoèn xoẹt mấy dòng, sau đó lật lại cho cô xem, trên đó viết: “Cháu cũng thích ăn cơm, cháu đổi thức ăn cho cô.”

Đọc được câu đó, không biết vì sao, Ninh Ninh cảm thấy rất phiền, cô nghiêm mặt nói: “Không đổi!”

Cô bỏ lại thằng bé rồi đi, hôm sau không để nó lấy cơm hộ nữa, mà tự mình đi lấy, sau đó mở hộp cơm ra ngay trước mặt tay đầu bếp chia cơm, ngay trước mặt mọi người. Loại chuyện này ngấm ngầm làm thì được, nhưng bị phanh phui ra thì khó mà chấp nhận nổi, tay đầu bếp chia cơm mặt mày méo xệch một lúc, sau đó đổi cho cô một hộp cơm khác.

Cơm vừa nấu, thức ăn mới ra lò, nhưng với Ninh Ninh lại chẳng khác gì vụn thủy tinh nóng, mặt cô cũng méo xệch đi một lúc, tay đầu bếp chia cơm dúi hộp cơm vào ngực cô: “Cầm đi chứ!”

Trong nháy mắt đó, Ninh Ninh cảm giác Kỳ Lân Tí* bên tay phải … Không, là Khúc Ninh Nhi trong cơ thể cô lại bắt đầu rục rịch trỗi dậy, những tưởng lại sắp phải diễn một vở bi kịch trần gian mang tên Cuộc Ẩu Đả Tại Căng Tin, một bàn tay bỗng từ bên cạnh vươn tới, nhận lấy hộp cơm của cô.

* Theo nguyên tác truyện Phong Vân, Kỳ Lân Tí là cánh tay bất bại mà Vu Nhạc có được sau cuộc đại chiến với Hỏa Kỳ Lân và bị máu của nó bắn trúng tay. Cánh tay này sở hữu sức mạnh vô song, cứng hơn cả sắt đá, lại có linh tính khiến Vu Nhạc không thể điều khiển được. Khi Bộ Kinh Vân bị mất đi cánh tay trong lúc giao đấu với Hùng Bá, Vu Nhạc đã tặng Kỳ Lân Tí cho Bộ Kinh Vân.

Tay trái cầm hộp cơm của mình, tay phải cầm hộp cơm của Ninh Ninh, không còn chừa cái tay nào để cầm vở, cho nên Văn Vũ dùng miệng ngậm một tờ giấy, trên đó là những con chữ non nớt: Cảm ơn bác.

Tay đầu bếp chia cơm nhìn hàng chữ, nhìn khuôn mặt tươi cười của thằng bé, đột nhiên hùng hổ nói: “Bỏ hộp cơm xuống! Cho cháu thêm một muỗng thức ăn nữa đó!”

Trên đường về, Ninh Ninh hơi phân tâm, cô chợt phát hiện ra rằng, mới chỉ mấy ngày, Văn Vũ đã quen biết nhiều người trong đoàn phim hơn cả cô, dù thằng bé không nói được, dù thằng bé chẳng còn cái tay rảnh nào để viết chữ, nó cũng sẽ chớp chớp đôi mắt to long lanh nước, ngậm một tờ giấy viết “Cảm ơn” nhìn người ta.

Cảm ơn.

Cô chưa bao giờ biết hai chữ này lại có sức mạnh đến vậy, có thể thay đổi thái độ của một người với mình dễ như trở bàn tay.

Lại mấy ngày trôi qua, địa vị của Ninh Ninh trong đoàn phim lại lần nữa tụt dốc, bởi vì dường như sự kiên nhẫn của Trần Quan Triều sắp bị dùng hết rồi, anh ta không hành hạ bản thân và Ninh Ninh nữa, mà chuyển sang giày vò Ninh Ngọc Nhân. Ninh Ninh không biết anh ta đã thực sự hết hy vọng với cô, hay rốt cục phát hiện ra ưu điểm của mẹ, lúc này cô chỉ như một người ngoài cuộc ngồi bên dưới, thưởng thức diễn xuất của họ trên sân khấu, mới xem một lúc mà đã không nén được rưng rưng nước mắt.

“Cô ta diễn đạt hơn cô nhiều.” Cô kiều nữ ở bên cạnh nói với cô, “Ít ra lúc cô ta nói ‘Em yêu anh’, cũng không giống như ma nữ đến đòi mạng người ta.”

“Đúng thế.” Ninh Ninh cười nói, “Cô ấy giỏi hơn tôi nhiều, vĩnh viễn xuất sắc hơn tôi.”

Còn cô, có lẽ đã đến lúc phải cam chịu trước số phận, không phải ai cũng có thể trở thành diễn viên vĩ đại như mẹ, rất nhiều người cả đời chỉ có thể diễn một loại nhân vật, loại người này gọi là “diễn viên đặc hình”, phải chăng cô chính là loại người này?

Cô không vội, bởi vì còn một năm nữa bộ phim mới quay xong, cô cũng có đủ thời gian để suy tính cho tương lai, nhưng có người vội vàng hơn cô.

Vì thế mấy ngày liên tiếp, Ninh Ninh gặp phải một việc lạ, luôn có người ném những tờ giấy chi chít chữ vào cửa của cô, hoặc thả chúng trên những quãng đường cô nhất định phải đi qua, cô không nhặt, kết quả đối phương hiểu lầm là tại giấy không đẹp, hôm sau bèn gấp thành hạc giấy ném trước cửa và trên đường đi của cô…

“Rốt cục là cậu muốn làm gì hả?” Ninh Ninh thầm nghĩ, cô liếc sang chỗ cây đại thụ bên cạnh, có một con mèo nhỏ đang núp ở đó, chần chờ một lát, cô nhặt một con hạc giấy lên, mở ra xem, sau đó thốt lên một tiếng.

Trên đó là nét chữ non nớt ghi lại rất nhiều cách diễn xuất, nói chính xác hơn, là cách để diễn xuất cho ra mối tình đầu. Chỗ này một câu, chỗ kia một câu, hoàn toàn không có trật tự, hơn nữa đều là văn nói, giống như đã đi hỏi rất nhiều rất nhiều người, sau đó nghe đối phương kể lại, thằng bé chép lại từng chữ.

Ninh Ninh dù gì cũng tốt nghiệp chính quy, mấy năm qua, tài liệu kiểu này cô xem không tới mức quá nhiều, nhưng tùy tiện rút ra một quyển cũng mạch lạc rõ ràng hơn mấy tờ giấy này, cũng chuyên nghiệp hơn nhiều, liếc ra sau cái cây, cô không nhặt những con hạc giấy khác, chỉ nhét con hạc trong tay vào túi rồi đi.

Văn Vũ bước ra từ sau thân cây, vội vội vàng vàng nhặt hết chỗ hạc giấy dưới đất, nhặt được một nửa thì thấy một cái bóng trùm lên mình, thằng bé ngẩng đầu, Ninh Ninh đứng trước mặt nó, xoay xoay con hạc giấy trong tay, lạnh nhạt hỏi: “Rốt cục cháu muốn thứ gì từ tôi?”

Cô không tin có người sẽ vô duyên vô cớ căm ghét cô, cũng không tin có người sẽ vô duyên vô cớ yêu cô, có lẽ đã từng có, nhưng giờ người đó chết rồi. Văn Vũ quan tâm đến cô làm cả người cô khó chịu, cô nhìn thằng bé chằm chằm, rất muốn biết lý do nó làm như thế.

Văn Vũ nhăn nhó ngượng nghịu một lát, cuối cùng dưới sự thúc giục của cô, thằng bé viết một dòng chữ vào vở, đưa cho cô bằng hai tay, vẻ mặt vừa mong đợi vừa thấp thỏm.

Ninh Ninh còn tưởng là việc khó khăn gì, kết quả trên đó viết: “Cháu muốn cô làm một bữa cơm, rồi ăn cùng cháu.”

“Chỉ thế thôi?” Ninh Ninh ngẩng đầu nhìn nó, lạnh nhạt nói, “Việc này thì có gì khó?”

Mười lăm phút sau…

“Á, lửa!!!” Cửa phòng bếp rầm một tiếng mở ra, Ninh Ninh vừa la hét vừa chạy xộc ra, Văn Vũ ở đằng sau đỡ lấy cánh cửa đang rung bần bật, bất đắc dĩ lắc đầu, quay trở lại phòng bếp, chậm rãi xắn tay áo lên, nhặt một cọng hành rồi rửa sạch sẽ, đặt lên thớt gỗ, thái thành miếng nhỏ, đúng lúc này thì nước sôi, nó bê cái ghế nhỏ đến cạnh kệ bếp, giẫm lên ghế, mở nồi ra, mì vằn thắn bên trong đã chín, nó bỏ hành vụn vào, từng tầng từng tầng, như một đóa hoa xanh biếc.

Thằng bé bưng hai bát mỳ trở lại hầm, hai cái bát to đặt trên bàn, tỏa ra mùi thơm nức. Nó quay đầu nhìn, cái tủ quần áo đang rung lên bần bật.

Văn Vũ quay đầu lại, phù phù thổi hơi vào một cái bát, đến lúc bát mỳ nguội hẳn, nó bưng bát đến cạnh tủ quần áo, ngồi xổm xuống gõ gõ cửa tủ, bên trong truyền ra một giọng nói run rẩy: “… Gì thế?”

Thằng bé không nói được, không thể trả lời cô, nó ngồi xổm bên tủ quần áo, kiên nhẫn chờ đợi, cho tới lúc cô đẩy cửa tủ ra, vừa sợ sệt vừa cảnh giác nhìn nó, giống như một con chó hoang khắp người chi chít vết thương, thậm chí không dám xin người ta một miếng ăn.

Văn Vũ múc một thìa mỳ, tự nhấp một hớp, ý bảo đã hết nóng, có thể uống được rồi, sau đó e dè đưa cho cô.

Ninh Ninh miễn cưỡng ăn một miếng, xem như đã hoàn thành lời hứa “Làm một bữa cơm, rồi ăn cùng thằng bé”, sau đó làm thế nào cũng không chịu ăn thêm. Né khỏi cái thìa nó đưa tới, cô trầm giọng nói: “Tôi không ăn đồ nóng.”

Đối mặt với một người đã lớn mà còn kén ăn, Văn Vũ cũng thở dài như người lớn, sau đó học theo cô giáo ở nhà trẻ, móc mấy cái kẹo từ túi áo, ngẫm nghĩ thế nào lại thấy không đủ, mở cặp sách lấy ra bộ sưu tập hình dán, mấy viên đá màu và mấy thứ đại loại như thế, đặt sang một bên, viết lên giấy: “Ăn một miếng sẽ cho cô một cái.”

Dáng vẻ ông cụ non của thằng bé khiến Ninh Ninh bật cười, sau khi cười xong, cô đột nhiên cúi đầu, úp mặt vào lòng bàn tay, nghẹn ngào nói: “… Vì sao lại là tôi? Vì sao hôm đó… Cháu lại chọn một người như tôi?”

Cô chưa từng làm gì cho thằng bé, nhưng từ lần đầu tiên gặp mặt, cũng chính là sau khi mẹ thằng bé chết, đám họ hàng thân thích họp mặt để thương lượng xem ai sẽ nuôi thằng bé, nó đã bước đến trước mặt cô, vươn tay về phía cô. Phải chăng là vì nó rất thân thiết với Văn Tiểu Ninh, chủ nhân của thân thể này?

Tiếng xoèn xoẹt của ngòi bút viết trên giấy ngừng lại, Văn Vũ ngồi đối diện lật quyển vở, cho cô xem câu trả lời: “Bởi vì trông cô rất buồn, giống như sắp bật khóc rồi ấy.”

Ninh Ninh thất thần.

“… Gì cơ.” Mãi lâu sau, cô cười một tiếng, lúc cười, nước mắt cũng chảy ra, “Thì ra không phải là cháu cần tôi, mà là tôi cần cháu à…”

Ninh Ninh vừa khóc vừa cười, qua loa lau nước mắt, vừa lau vừa nói: “Tôi muốn ăn nữa.”

Cái thìa từ đối diện đưa tới, Ninh Ninh nấc lên một tiếng, cùng lúc cắn cái thìa, cô cũng nhìn ra ngoài từ khung tủ tối om, căn hầm vẫn rất u ám, nhưng thằng bé đang cười với cô, nụ cười đó chiếu sáng thế giới này, trong khoảnh khắc ấy, bỗng nhiên cô nghĩ tới một câu —

Trong chốn địa ngục, tôi thấy thiên đường.

* Lời tác giả: Hôm nay trẫm chỉ muốn nói một câu… Ăn đường hai ngày liền rồi, còn là đường tinh khiết nữa, các ngươi… chắc cũng ngán rồi =_= [mặt lạnh ngầu]

Ăn nhiều đường sẽ mập, vì thế… chúng ta đổi khẩu vị đi =v=

Advertisements

Phim 25


Chương 25: Thật giả

Cô mất quyền kiểm soát cơ thể này rồi.

Ninh Ninh ngồi đè lên eo Trần Quan Triều, cô biết mình làm như vậy là không đúng, cô rất muốn ngừng lại nhưng không được, bởi vì ảo giác của Khúc Ninh Nhi đang ở sau lưng cô, cánh tay bị bỏng nghiêm trọng từ đằng sau vươn tới, bắt lấy tay cô, giúp cô bóp chặt cổ Trần Quan Triều.

“Không đúng!” Ninh Ninh thầm hét lên trong lòng, “Không đúng! Tôi không thể làm thế được!”

“Có sao đâu?” Khúc Ninh Nhi gác cằm lên vai cô, cô ta càng ngày càng trở nên chân thật, thậm chí Ninh Ninh có thể cảm giác được cơn đau khi cái cằm nhọn của cô ta đâm vào vai cô, “Dù sao nơi này cũng chỉ là thế giới trong phim, chị muốn làm gì cũng được, giết anh ta cũng chẳng sao, dù sao anh ta cũng đâu phải thật.”

“Đừng ra vẻ cô chỉ muốn tốt cho tôi!” Ninh Ninh cả giận nói, “Chẳng qua cô chỉ muốn mượn tay tôi giết Trần Quan Triều, bởi vì anh ta là cháu của Trần Quân Nghiên!”

Im lặng giây lát, Khúc Ninh Nhi cười gằn: “Đúng, em muốn giết hắn! Bởi vì nếu em còn sống, cháu trai của em có lẽ cũng bằng tuổi hắn, nếu em còn sống…”

Nỗi căm hận của cô ta lan tràn từ những lời này, chảy vào tay Ninh Ninh, khiến chúng càng thêm ra sức bóp cổ Trần Quan Triều. Ninh Ninh mang vẻ mặt dữ tợn rất lâu, mới gian nan quay đầu, giãy giụa nói với Ninh Ngọc Nhân: “Mau ngăn tôi lại.”

Ninh Ngọc Nhân đã sợ tới mức ngồi bệt ra đất, không nói được lời nào.

“Van xin cô…” Ninh Ninh bất lực gào lên trong tiếng nghẹn ngào, “Mau ngăn tôi lại!!!”

Bị cô quát, Ninh Ngọc Nhân giật mình nhảy dựng lên, quờ quạng sờ đến cái đèn bàn bên cạnh, cô ta hét to một tiếng rồi ném cái đèn tới, cái đèn đập vào đầu Ninh Ninh, cô rên lên một tiếng rồi ngã lăn ra đất, một lát sau mới đè tay lên vết thương trên đầu, lồm cồm bò dậy, trên mặt là vẻ mặt của người vừa thoát chết sau tai nạn, cười hỏi bọn họ: “Hai người không sao chứ…”

“Đừng tới đây!” Ninh Ngọc Nhân ôm chặt Trần Quan Triều, co rúm người rụt vào trong góc, cô ta quá sợ hãi, thế nên buột miệng thốt ra một từ, “Đồ quái vật!!”

Ninh Ninh sững người, hai hàng nước mắt chảy xuống.

“Người khác sợ tôi đã đành, vì sao cô cũng sợ tôi…” Cô sững sờ nhìn đối phương, “Người khác gọi tôi như vậy đã đành, vì sao cô cũng gọi tôi như vậy…”

“Bởi vì cô ta cũng là giả.” Ảo giác cùng ảo thính lại xuất hiện, Khúc Ninh Nhi bám lên vai cô như dòi bò trong xương, khe khẽ thầm thì bên tai cô, “Tất cả mọi thứ trong thế giới này đều là giả, mẹ là giả, đạo diễn Trần là giả, chị cũng là giả, chỉ có thù hận của em là mới là thật.”

Tiếng bước chân cồm cộp từ phía sau truyền đến, cắt ngang tiếng nói của Khúc Ninh Nhi, có người xuống tầng hầm, gọi với vào bên trong: “Văn Tiểu Ninh, bên ngoài có người tìm cô đấy.”

Rốt cuộc không phải nghe Khúc Ninh Nhi nói nữa, Ninh Ninh thở phào nhẹ nhõm, nâng tay lau nước mắt trên mặt: “Tôi ra ngay đây.”

Cô không dám nhìn Ninh Ngọc Nhân, thậm chí không dám nghe cô ấy nói, vội vã chạy khỏi căn hầm. Bị ánh nắng chiếu vào người, Ninh Ninh nheo mắt, cảm giác tất cả những gì trước mắt đều không chân thật.

“Thế giới này… có phải thật không?” Cô lẩm nhẩm hỏi, sau đó cúi đầu nhìn hai lòng bàn tay mình, “Mình… Thật sự là một con quái vật ư?”

Dù thế giới này là thật hay giả, cô nhất định là một con quái vật.

Khi nãy nếu không phải mẹ kịp ngăn cô lại, phải chăng lúc này cô đã là một thủ phạm giết người?

Không, cho dù không thành công, cũng là mưu sát chưa thành, bây giờ Trần Quan Triều còn chưa lấy lại sức, chờ anh ta khỏe lại, có lẽ cô sẽ bị xóa tên khỏi đoàn làm phim, không chừng còn có thể bị tống vào tù.

“Ha, tôi tiêu đời rồi.” Ninh Ninh bật cười, đột nhiên vòng tay ôm lấy chính mình, mười đầu ngón tay bấu chặt vào da thịt, khuôn mặt vặn vẹo, dữ tợn gầm lên, “Đi ra, đi ra! Chết tiệt, đều là lỗi của cô! Đi ra cho tôi, cút đi!”

Phía trước bỗng có tiếng “á” đầy sợ hãi, Ninh Ninh ngẩng đầu lên, thấy là cô kiều nữ, dưới chân cô ta là một cái chậu nhựa, hoa quả trong chậu lăn ra đầy đất, cô ta đang nhìn cô với vẻ mặt hoảng sợ.

“Sao thế?” Ninh Ninh nhìn cô ta chòng chọc, đôi mắt đỏ sọng, “Tôi đáng sợ lắm à?”

Cô kiều nữ xoay người chạy mất.

Không chỉ mình cô ta, những người khác nhìn thấy Ninh Ninh cũng phản ứng không khác mấy, hoặc là vội vàng tránh đi, hoặc là đứng nhìn từ xa, chỉ chỉ trỏ trỏ. Rốt cục các người nhìn thấy cái gì? Ninh Ninh hung ác nhìn bọn họ, các người cho rằng tôi là cái gì? Hồn ma ư? Hay quái vật?

Ánh mặt trời khiến cô đau đớn, ánh mắt của bọn họ làm cô cảm thấy thống khổ, lúc này cô thật sự rất muốn có một tấm áo choàng bao lấy mình, một chiếc mặt nạ che đi gương mặt mình, như vậy sẽ không bị bọn họ thấy, sẽ không bị bọn họ nhìn chòng chọc bằng ánh mắt như vậy nữa, nhưng cô không có thứ gì, chỉ có thể giơ tay che mặt, cúi đầu đi đến cửa rạp hát.

Bước chân sững lại, cô sững sờ nhìn người đang chờ cô bên ngoài: “… Sao cháu lại ở đây?”

Dưới ánh mặt trời, Văn Vũ vội quay đầu.

Trông thằng bé hơi nhem nhuốc, tóc dính đầy bụi bặm, khuôn mặt xám xịt có chút ảm đạm, nhưng trong khoảnh khắc trông thấy Ninh Ninh, mắt thằng bé sáng lên, thằng bé bịch bịch chạy tới, dang hai tay, nhào vào lòng ôm lấy cô.

Ninh Ninh đứng im tại chỗ, rất lâu sau mới cúi đầu hỏi nó: “… Cháu không sợ tôi ư?”

Văn Vũ ở trong lòng cô lắc lắc đầu, sau đó mở cặp sách lấy ra một quyển vở, mở ra một trang, viết lên đó một hàng chữ, sau đó giơ lên cho cô xem.

Ninh Ninh cầm quyển vở lên nhìn, trên đó viết: “Mãi mà cô không đến tìm cháu, nên cháu đến tìm cô.”

Cô ngẩn người, nhìn về phía thằng bé, thằng bé ngẩng đầu nhìn cô, giống như hôm chia tay ở nhà ga, nó nhoẻn miệng cười, một nụ cười ấm áp mà đầy tin tưởng, xua tan mây mù.

“… Cháu đến không đúng lúc rồi.” Ninh Ninh cười bảo nó, “Tôi vừa mới giết người chưa thành, sắp bị bắt rồi.”

Nói xong, hai người từ sau lưng cô đi tới, một trái một phải, áp giải cô vào trong, Văn Vũ đứng ngẩn ra, rồi vội vàng đuổi theo.

Lúc vào phòng Trần Quan Triều, bên trong đang ồn ào tranh luận, tiếng gầm giận dữ của đạo diễn vọng ra qua cánh cửa: “Cô ta là một người nguy hiểm! Nói thật cho cậu nghe nhé, cô ta quá đắm chìm trong thù hận!”

Ninh Ninh dừng sững lại.

“Tôi không biết vì sao cô ta còn trẻ mà lại đắm chìm trong thù hận sâu như vậy, nhưng tôi nhìn ra được, cô ta vẫn luôn dùng nỗi hận thù này để diễn xuất! Không biết cô ta diễn vai gì, nhưng tóm lại không phải là Bóng Ma!” Đạo diễn tiếp tục giận dữ nói, “Có thể Bóng Ma sẽ đẩy người ta vào quan tài, nhưng Bóng Ma mà lại ngồi trên quan tài, vỗ tay ca hát à? Không! Đó không phải Bóng Ma! Đó là vong hồn của một bé gái!”

Gừng càng già càng cay, bị ông nói trúng phóc rồi.

Ninh Ninh gõ cửa đi vào, hai người bên trong quay đầu nhìn về phía cô, đạo diễn lạnh lùng nói: “Cô nghe thấy cả rồi chứ? Nếu chỉ là cô diễn không đạt, tôi còn có thể chấp nhận được, nhưng không ngờ cô lại dám tấn công người khác! Tôi không nhịn nổi cô nữa rồi…”

“Nhưng mà cháu nhịn được!” Vết thương trên cổ còn chưa kịp lành, Trần Quan Triều đã quên đau, anh ta gào lên, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn về phía Ninh Ninh, “Bóng Ma của tôi cần cô!”

“Thật đúng là phải cho cậu gặp gỡ nhiều diễn viên gạo cội một chút, xem nhiều phim kinh điển một chút, để cậu khỏi phải thấy cọng cỏ dại cũng tưởng là báu vật!” Đạo diễn có vẻ chỉ tiếc mài sắt không nên kim, ông ta chỉ vào Ninh Ninh, “Cậu nhìn cô ta xem, đã nhìn rõ chưa, trong ánh mắt cô ta, trong phim của cô ta chỉ có thù hận, không có tình yêu! Không có mảy may! Đây là một nữ diễn viên có khuyết điểm chí mạng!”

“Tôi từng có rồi.” Ninh Ninh bỗng nhiên cười một tiếng, dáng vẻ hời hợt bâng quơ, “Tôi từng yêu rồi…”

Trong phòng yên tĩnh lại, một lát sau, Văn Vũ nho nhỏ bỗng nhiên chạy vụt ra từ sau lưng cô, chạy về phía đạo diễn, viết xoèn xoẹt cái gì đó lên vở, sau đó giơ lên cho ông ta xem.

Đạo diễn đọc dòng chữ trên quyển vở bài tập, lại ngước mắt nhìn Ninh Ninh, lắc đầu.

Văn Vũ không nản lòng, nó lại xoèn xoẹt viết một hàng chữ.

Đạo diễn vừa nhìn đã phát cáu: “Gọi ông cái gì hả, gọi là bác thôi!”

Văn Vũ lập tức cúi đầu gạch hai nét, dáng vẻ nghiêm túc như một đứa học sinh tiểu học đang sửa lại chữ sai, sửa xong, lại giơ vở lên cho ông ta đọc.

Một bàn tay vươn tới từ sau lưng nó, nó quay đầu, thấy Ninh Ninh không biết đã đứng sau lưng nó từ lúc nào, đang lật từng trang từng trang trong quyển vở của nó, trên đó lần lượt viết:

“Cô ấy rất yêu cháu.”

“Ông ơi — gạch đi. Bác ơi, xin bác hãy cho cô ấy thêm một cơ hội đi.”

“Cô ấy sẽ không bao giờ làm hại người khác, cháu cam đoan với bác, bởi vì…”

Câu cuối còn chưa viết xong, Văn Vũ lấy lại quyển vở từ tay cô, xoẹt xoẹt xoẹt, nét chữ non nớt viết nốt câu cuối cùng, câu đó là: “Bởi vì cháu sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy, nếu cô ấy muốn đánh ai, sẽ chỉ cần đánh cháu, sẽ không đánh người khác đâu.”

“… Cháu không cần hy sinh như thế.” Đạo diễn cứng rắn nói.

Văn Vũ lắc đầu, nắm lấy tay của người bên cạnh, ngẩng đầu mỉm cười với Ninh Ninh, dùng nụ cười này nói với cô rằng: Đừng lo lắng, cũng đừng buồn, trên thế giới này vẫn có một người đứng bên cô.

Ninh Ninh không ngờ rằng nụ cười này lại thật sự giành được một cơ hội cho cô, một cơ hội cuối cùng, đạo diễn đồng ý cho cô ở lại, điều kiện là vào buổi diễn thử cảnh “Ngước nhìn thiên đường” ngày kia, cô không được biểu hiện quá kém. Trở lại căn hầm, cô ngồi trên nắp quan tài của mình, màn “mưu sát” khi trước và cả màn trút hết phẫn hận sau đó đã khiến cô kiệt sức, cô mệt mỏi nhìn về phía Văn Vũ: “Cháu không việc gì phải hy sinh như thế.”

Văn Vũ mặt mày nhem nhuốc, trông cũng có vẻ mệt mỏi, thằng bé dựa sát vào cô, hé miệng ngáp một cái nho nhỏ.

“… Bởi vì tôi căn bản không sợ ông ta.” Ninh Ninh quay đầu lại, đôi mắt hơi thất thần nhìn về phía trước, cười nói, “Bởi vì tôi vừa hiểu ra rằng, ông ta chẳng qua chỉ là một nhân vật trong phim.”

Văn Vũ nghi hoặc nhìn cô.

“Dù ông ta làm khó dễ tôi đến mức nào chăng nữa, sẽ có một ngày bộ phim kết thúc.” Ninh Ninh lẩm bẩm, “Những người khác cũng thế, mẹ có chán ghét tôi đến đâu chăng nữa, bộ phim sẽ có một ngày kết thúc, đạo diễn Trần lại che chở tôi nhường nào chăng nữa, sẽ có một ngày bộ phim kết thúc, bọn họ đều là giả, tình cảm họ dành cho tôi cũng là giả… Tất cả mọi người là đều là giả, tôi thà rằng họ đều là giả…”

Cô thà rằng tất cả đều là giả, thà tin rằng nơi này chỉ là một bộ phim, bởi vì nếu chỉ là phim, thì cả mẹ, cả đạo diễn Trần, cả Khúc Ninh Nhi, cả cha nữa…Bọn họ chỉ là những diễn viên.

“… Tôi ước gì cha chỉ là một diễn viên.” Ninh Ninh cúi đầu, hai tay ôm mặt, thì thào, “Như thế ông ấy sẽ không làm những điều sai trái đó, sẽ không bị thiêu chết, không bị ép đến mức phải tự tay giết con gái mình, sau khi hết phim, ông ấy có thể về nhà, ôm vợ và ôm đứa con thật của mình vào lòng, nhưng nếu tất cả đều là thật… Ha ha, thật gì chứ, đều là giả, đều là giả thôi… Ông ấy là giả, tôi cũng là giả…”

Ninh Ninh bỗng nhiên ngoảnh mặt sang, lạnh lùng nhìn Văn Vũ: “Cậu cũng là giả.”

Văn Vũ không bị dáng vẻ của cô dọa, nó nhìn cô đầy thương hại, một lát sau, nó bắt lấy tay cô, áp ngón tay lạnh băng của cô lên má mình, dùng ánh mắt ấm áp, dùng hơi ấm mà cô có thể cảm nhận rõ ràng, nói cho cô biết: Cháu là thật.

Ninh Ninh ngơ ngác nhìn nó.

Nó vươn tay tới, bàn tay nho nhỏ ôm lấy hai má cô, vẫn dùng cách đó nói cho cô: Cô cũng là thật.

* Lời tác giả:

Chữa trị hệ + Ngọt ngào hệ + Thiên sứ hệ + Đường thật 100% mấy người ao ước đến rồi đây.

Tiếp theo sẽ chính thức tiến vào giai đoạn chăn nuôi ~

Nhưng mà trẫm sức cùng lực kiệt rồi… phun máu gục ngã…

Video

Nhạc Nhẽo


* Cảnh báo: Có cảnh máu me nhè nhẹ :<

Ricochet – Starset

 

And we were bold

Over the world

We were flying through the satellites

We had ahold of the lightning strikes

When we should have been afraid of heights

And I was trying just to get you

And now I’m dying to forget you

‘cause I knew I couldn’t catch you

so I left the sky and I fell behind

 

We were one in the same

Running like moths to the flame

You’d hang on every word I’d say

But now they only ricochet

 

We were falling away

You left me with a bittersweet taste

but when I send my heart your way

It bounces off the walls you made

Ricochet

 

If I was whole

I’d turn right now

I’d forget it and just walk away

‘Cause I’ve been told

That I’m dragging it out

But I’ve been dying just to see your face

 

And all I wanted was to say goodbye

into the fortress that you’re stuck behind

And in the silence now I realize

That after all I built the wall

 

We were one in the same

Running like moths to the flame

You’d hang on every word I’d say

But now they only ricochet

 

We were falling away

You left me with a bittersweet taste

but when I send my heart your way

It bounces off the walls you made

Ricochet

 

All these broken souls

They never make me whole

They don’t know my heart

All these broken souls

Each one more beautiful

They don’t know my heart

 

I’ll send out my soul

To worlds more beautiful

But they won’t know my heart

It’s the darkest part

Phim 24


Chương 24: Thắng Lợi Của U Hồn

“Văn Tiểu Ninh! Cô giả thần giả quỷ cái gì?” Cô kiều nữ che gáy, tức giận quát tháo.

Tiếng cười lại vang vọng trong phòng, lúc xa lúc gần, lúc buồn lúc vui, cô kiều nữ không kiềm chế được lùi lại một bước, bởi vì sau khi cười xong, giọng nói kia hung ác chất vấn cô: “Còn cô là ai? Có quan hệ gì với anh ta?”

Những lời này xóa mờ ranh giới giữa sân khấu và hiện thực, trong thoáng chốc, cô kiều nữ không phân biệt nổi người đang đứng trước mặt chất vấn cô là Ninh Ninh hay Bóng Ma, cũng không rõ mình là cô kiều nữ hay tiểu thư nhà giàu.

“Tôi là bạn gái anh ấy!” Cô kiều nữ phẫn nộ nói, “Còn cô là cái thá gì? Một con hát đê hèn chẳng biết từ đâu ra, còn muốn cướp người yêu của tôi?”

“Tuy tôi chỉ là một con hát đê hèn, nhưng hình như anh ta quan tâm đến tôi hơn thì phải?” Giọng nói kia chậc chậc hai tiếng, “Ôi chao, cô tức giận đấy à? Việc này thì có gì mà phải giận chứ…”

Giọng nói kia tới gần cô vài bước, gần tới độ vươn tay là bắt được, chậm rãi nói với cô: “Tôi nói đúng hay sai, trong lòng cô rõ nhất, không phải sao?”

Cô kiều nữ phẫn nộ xông về hướng đó, kết quả lại vấp vào cái quan tài dưới chân.

Cô ta á một tiếng, cả người ngã lọt thỏm vào quan tài, còn chưa kịp đứng lên, nắp quan tài phía sau đã bị người đậy lại.

“Cô làm gì thế hả?”

“Thả tôi ra! Thả tôi ra!”

“A a a a a!”

Khi Trần Quan Triều cùng những người khác chạy tới, ánh sáng từ đèn pin soi về phía trước, chiếu vào một cái quan tài đang rung lên bần bật, Ninh Ninh tóc xõa rũ rượi ngồi trên quan tài, vừa vỗ tay vừa hát như một đứa trẻ, lời hát rất kỳ quái, nếu cẩn thận lắng tai, sẽ loáng thoáng nghe được rằng: “Bắt được rồi, cho tự chọn rối gỗ…”

Trong lúc nhất thời không ai dám nói chuyện, chờ cô lặp lại bài hát kia hai lần, Trần Quan Triều mới hô to một tiếng: “Ngừng!”

Ninh Ninh run bắn lên, quay đầu nhìn bọn họ, dáng vẻ như vừa bừng tỉnh từ một giấc mơ, chưa kịp mở miệng, mồ hôi đã túa ra đẫm trán.

Cô xuống khỏi quan tài, xoay người đẩy nắp quan tài ra, cô kiều nữ ở bên trong đã khóc đến lem nhem mặt mày, sau khi được người ta dìu ra, cô ta đu cả người lên Trần Quan Triều, vừa khóc bù lu bù loa vừa nói: “Cô ta thật quá đáng, thật quá đáng…”

Trần Quan Triều vỗ vỗ lưng cô ta, đột nhiên mắt sáng lên: “A! Tôi tìm được cảm hứng rồi.”

Nói xong, anh ta tiện tay ném cô kiều nữ cho người bên cạnh y như quẳng cái ô gãy lúc trước, sau đó nhào tới trước cái bàn trong phòng, bật đèn bàn, móc giấy và bút ra, bắt đầu viết miệt mài.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đừng nói là bọn họ, ngay cả cô kiều nữ cũng không biết nên làm gì vào lúc này, nên khóc tiếp hay là tiết kiệm sức để lần sau khóc? Cuối cùng có người tằng hắng một tiếng, hỏi: “Trần thiếu, tiếp theo phải làm gì?”

“Không phải tôi vừa hô ngừng rồi à?” Trần Quan Triều không ngẩng đầu lên, mất kiên nhẫn đáp một tiếng, “Còn muốn tôi nói mấy lần nữa? Ngừng! Ngừng! Ngừng! Được rồi mấy người đi được rồi đó, à mà này…”

Anh ta đột ngột quay đầu lại, cây bút trong tay chỉ vào Ninh Ninh cùng Ninh Ngọc Nhân: “Hai cô ở lại, tôi lại có cảm hứng mới rồi, cảnh này tôi viết sắp xong rồi, đợi lát nữa ba chúng ta diễn thử xem.”

Cô kiều nữ không cam lòng bị đuổi đi như thế, mon men đến gần lôi lôi kéo kéo Trần Quan Triều, kết quả Trần Quan Triều quay phắt lại rít lên một tràng: “A a a a a a! Yên tĩnh một chút cho tôi! Đừng có ngắt mạch suy nghĩ của tôi!! Cô tạm thời biến mất cho tôi, biến mất một hai ba bốn năm sáu bảy tám tiếng cho tôi!”

Cô kiều nữ rốt cục bị anh ta đuổi đi, anh ta cũng bắt đầu múa bút thành văn, không thèm để ý tới ai khác, nửa giờ sau, Ninh Ngọc Nhân lúng túng hết nhìn anh ta rồi lại nhìn Ninh Ninh, gượng gạo bắt chuyện: “Vừa nãy cô diễn đạt quá, y như Bóng Ma thật ấy, dọa tôi sợ chết khiếp.”

“Đó không phải Bóng Ma.” Ninh Ninh chợt nói, cô siết chặt nắm tay, mồ hôi từ mặt nhỏ xuống, “Đó căn bản không phải Bóng Ma…”

Giống như tên của cảnh vừa rồi — Thắng Lợi Của U Hồn, đây không phải là thắng lợi của cô, cũng không phải thắng lợi của Bóng Ma, mà chỉ đơn thuần là thắng lợi của Khúc Ninh Nhi!

Còn đáng sợ hơn chính là, thắng lợi này giúp Khúc Ninh Nhi trở nên mạnh mẽ hơn, cô sắp mất quyền khống chế rồi!

Không may thay, đúng vào thời điểm mấu chốt này, Trần Quan Triều đột ngột hô to: “Viết xong rồi!”

Anh ta ngửa đầu lên trời cười to ba tiếng, sau đó chìa kịch bản ra trước mặt Ninh Ninh và Ninh Ngọc Nhân như đang dâng báu vật, cười nói: “Xem thử đi! Văn chương lai láng như đái tháo… Ấy nhầm, ý tôi là văn chương lai láng như sóng thần núi lở!”

Ninh Ninh nhìn lướt qua nội dung, cảm giác bất an ập đến.

Tên của cảnh này là — Mưu Sát.

Bởi vì cô tiểu thư nhà giàu bị thương, Lục Vân Hạc cãi nhau với Bóng Ma, mâu thuẫn giữa hai người bị đẩy tới mức không thể hòa giải. Lục Vân Hạc không thể nhịn được nữa, rốt cục đề nghị chia tay, Bóng Ma níu kéo không được, nên quyết định giết chết Lục Vân Hạc.

“Nếu không giữ được trái tim anh, vậy ít nhất hãy để xác anh ở lại.” Ninh Ninh nhẹ giọng đọc một lời thoại.

“Thật ra kết cục như thế cũng không tồi, không phải sao?” Trần Quan Triều châm điếu thuốc, ngậm ở khóe miệng, cười bảo cô, “Suy cho cùng, yêu, chính là khát khao độc chiếm đối phương.”

Ninh Ninh kinh ngạc ngẩng đầu liếc anh ta một cái: “… Anh cảm thấy kết cục của tình yêu này là gì?”

“Trên đó viết còn chưa đủ rõ ràng à?” Trần Quan Triều dùng điếu thuốc trong tay chỉ vào kịch bản, mỉm cười nói với Ninh Ninh nói, “Kết cục của tình yêu này, là hủy diệt!”

Hai người đối mặt rất lâu, cho đến khi Trần Quan Triều sờ lên mặt mình, “Gì vậy? Say nắng anh rồi à? Nói cho cô em biết nhé, anh đây là người có bạn gái rồi nha, ầy, nhưng mà dạo này đúng thật là không chịu nổi cô ta nữa…”

Ninh Ninh cười lắc đầu, nghĩ thầm: Anh quả nhiên là giả.

Đạo diễn Trần thật sẽ không nói như vậy, nếu tình yêu thật sự là khát khao độc chiếm, kết cục của yêu là hủy diệt, thì cô đã sớm thông qua vòng phỏng vấn, cô căn bản sẽ không xuất hiện ở chỗ này!

Nhắm mắt lại một lát, Ninh Ninh mở mắt ra nói: “Tôi không thể diễn cảnh này được.”

Trần Quan Triều ngẩn ra: “Vì sao?”

Bởi vì tôi sắp mất quyền khống chế rồi. Ninh Ninh thầm nghĩ, nhưng lại không thể nói thật với anh ta, cô quay đầu nhìn về phía Ninh Ngọc Nhân: “Cô ấy cũng là Bóng Ma, để cô ấy diễn đi.”

Trần Quan Triều nửa cười nửa không liếc Ninh Ngọc Nhân một cái, anh ta không biết vì sao đạo diễn coi trọng cô gái quê mùa này, cũng không cảm thấy cô gái quê mùa này có “ưu điểm nổi trội” nào cả, anh ta đồng ý để cô ta ở lại và cho cô ta một cơ hội cùng lên sân khấu với Ninh Ninh, chỉ là để cô ta tự thấy được chênh lệch giữa mình và Ninh Ninh, sớm biết khó mà lui, đừng trì hoãn thời gian của mọi người nữa.

Lần “Mưu Sát” này, không chỉ là Bóng Ma giết chết Lục Vân Hạc, cũng là anh ta bóp chết sự nghiệp diễn xuất của Ninh Ngọc Nhân.

“Cũng được.” Anh ta vất điếu thuốc trong miệng xuống đất, giẫm tắt, rồi cười nói, “Vậy bắt đầu luôn đi.”

“Mưu Sát”, bắt đầu.

Ninh Ninh dựa vào vách tường bên cạnh, hờ hững quan sát, cô không phải người mới vào nghề, cô đã lăn lộn trong cái chảo nhuộm của giới nghệ sĩ này không ít năm, tuy rằng thành tựu thì chẳng có gì, nhưng chuyện ngang tai trái mắt nào mà chưa thấy qua, cho nên cô càng nhìn càng giận — đạo diễn Trần, sao ông lại thế nữa hả! Đến cả đạo diễn Trần giả trong phim cũng dùng cái chiêu này!

Là một người mới, còn là một người mới còn đang học cách sửa lại phát âm, phần lớn thời gian Ninh Ngọc Nhân đều thấy tự ti, đặc biệt là nhân vật của cô còn là nữ chính của bộ phim, tuy mới chỉ là dự bị, nhưng cũng khiến rất nhiều người chỉ trỏ sau lưng cô, nếu cô có diễn xuất giỏi thì còn đỡ, vấn đề là cô không có, cho nên những lời nói bóng nói gió càng ngày càng nghiêm trọng, ngoài đạo diễn ra, toàn bộ đoàn phim không một ai ủng hộ cô.

“Anh thật sự muốn chọn, chọn cô ta ư?” Ninh Ngọc Nhân lắp bắp, “Cô ta có gì tốt hơn em chứ?”

“Cô ấy tốt hơn em về mọi mặt.” Trần Quan Triều nhìn cô đăm đăm, anh ta cũng là một kẻ kỳ quái, để giẫm đạp người ta, không ngờ anh ta không làm dáng nữa, mà diễn rất nghiêm túc.

“Là, là vì…” Ninh Ngọc Nhân bỗng nhiên quên lời thoại, cô nhanh chóng cúi đầu liếc kịch bản, vừa ngẩng đầu định nói tiếp, Trần Quan Triều đã đoạt trước lời thoại của cô: “Là vì cô ấy xinh đẹp hơn em ư? Không, anh sẽ không yêu một thân thể hư ảo, cũng sẽ không chán ghét một linh hồn chồng chất vết thương.”

Lúc hai diễn viên phối hợp diễn, khán giả sẽ chú ý tới người nói ra lời thoại hơn, nếu một người nói thêm một câu, người kia sẽ phải mất đi một câu, dần dần chỉ làm nền cho đối phương.

Tuy Ninh Ngọc Nhân đã rất nỗ lực, nhưng khi từng lời thoại của mình bị đối phương đoạt mất, hơn nữa cô lại không thể nói đối phương làm thế là sai, bởi vì nhìn từ góc độ người mới như cô, đó hoàn toàn là do cô quên lời thoại, đối phương mới tốt bụng nói thay cô.

Kết quả là trong cả cảnh đó, trừ mấy lời thoại không có gì ấn tượng, cô chỉ còn có một câu.

“Nếu không giữ được trái tim anh, vậy ít nhất hãy để xác anh ở lại.”

Ninh Ngọc Nhân nói xong câu đó, vừa muốn giơ tay bóp cổ anh ta, cô bỗng rùng mình, cúi đầu thì phát hiện Trần Quan Triều đang cầm hai tay cô, chậm rãi đặt lên cổ mình, anh ta dùng một loại ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn cô.

Như là căm hận những việc làm của cô, lại cảm kích những gì cô đã hy sinh vì mình, thương hại cảnh ngộ bi thảm của cô, nhưng lại không thể cho cô tình yêu sâu đậm chỉ vì lòng đồng cảm, cuối cùng tất cả hóa thành một giọt nước mắt, lăn dài trên gương mặt anh ta, giống đang nói với cô: “Hãy giết anh đi, hai chúng ta sẽ đều được giải thoát.”

Ninh Ngọc Nhân sững sờ nhìn nước mắt trên má anh ta, cho tới khi một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, bắt lấy tay Trần Quan Triều. Cô quay đầu, thấy Ninh Ninh đứng ở bên cạnh, lạnh lùng nhìn Trần Quan Triều: “Đến lượt tôi.”

“Mưu Sát”, lại lần nữa bắt đầu.

Ninh Ngọc Nhân chật vật lùi đến ven tường, mượn lúc cúi đầu, nhanh chóng lau nước mắt.

“Giữa người với người, vì sao lại khác nhau đến vậy?” Cô nhìn Ninh Ninh, chua xót nghĩ.

Rõ ràng đều là người mới vào nghề, chưa từng đóng phim, Ninh Ninh còn nhỏ tuổi hơn cô một chút, nhưng cô ấy không bị thiếu sót về mặt phát âm, cũng không mắc phải bất kỳ sai lầm thường gặp nào ở người mới, trong mắt Ninh Ngọc Nhân, đối phương quả thực hoàn mỹ, là nữ diễn viên trời sinh.

Đáng sợ nhất và cũng đáng ngưỡng mộ nhất, là những nỗ lực cô bỏ ra vì vai diễn.

“Chỉ để vào vai một nhân vật, phải bức ép bản thân đến vậy ư?” Ninh Ngọc Nhân thầm nghĩ, “Để làm chính mình giống với Bóng Ma hơn một chút, mà phải ngủ quan tài, ăn cơm nguội canh lạnh, tắm bằng nước lạnh, không chuyện trò với ai, mỗi ngày đều tự nhốt mình trong tầng hầm không thấy ánh mặt trời… Mình có làm được như thế không? Vì một nhân vật, mình thật sự phải trả giá như vậy ư? Nếu trả giá như vậy, mình có thể biến thành… một con quái vật như cô ấy sao?”

Ninh Ngọc Nhân đang chìm trong suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy tiếng giãy giụa trong đau đớn, cô ngẩng đầu nhìn, sợ tới mức tái mặt, thét lên: “Cô làm gì thế?”

Ninh Ninh ngẩng đầu cười với cô, nụ cười kia ngây thơ mà tàn nhẫn, giống như một đứa trẻ dùng đầu ngón tay dí con kiến nhiều lần cho đến chết, cười xong, cô ta lại tiếp tục dạng chân ngồi trên eo Trần Quan Triều, cúi đầu bóp cổ anh ta.

Ninh Ngọc Nhân run lên cầm cập.

Vẻ thờ ơ không chút tình cảm đó, căn bản không phải là đang diễn xuất.

Mà thực sự là… giết người.

Phim 23


Chương 23: Mộng Cũ

“Oẹ!” Trần Quan Triều vừa chạy khỏi căn hầm đã thụp xuống nôn.

Ninh Ngọc Nhân chạy sau anh ta một bước: “…”

Chật vật nôn xong, Trần Quan Triều ngồi xổm dưới đất, vòng tay ôm vai, run lẩy bẩy: “Cô ta thật đáng sợ! Tôi là tôi sợ ma nhất đấy!”

Ninh Ngọc nhân: “… Anh nhát gan thế mà còn muốn đóng phim kinh dị?”

Trần Quan Triều đỏ mặt, quay lại trừng mắt lườm cô: “Chẳng lẽ cô không sợ? Không sợ thì quay lại ở chung với cô ta đi!”

Ninh Ngọc Nhân không cần nghĩ ngợi lắc đầu nguầy nguậy, hàm trên đánh vào hàm dưới lạch cạch…

Trần Quan Triều phơi nắng một lát, cảm thấy dương khí lại sung túc, can đảm đã quay trở lại, anh ta đứng dậy chỉ vào Ninh Ngọc Nhân, vênh váo chỉ dạy cô: “Nói cho cô biết nhé, cô như thế là không thắng được cô ta đâu!”

Ninh Ngọc Nhân sững người ra.

“Vai Bóng Ma chỉ có một!” Trần Quan Triều cười nói, giơ tay chỉ xuống dưới hầm, “Giờ xem ra, cô ta giống Bóng Ma hơn cô, không phải sao?”

Mặt Ninh Ngọc Nhân dần tái đi.

Hôm sau, Trần Quan Triều gọi người đến dọn dẹp lại mấy gian phòng và tầng hầm, Ninh Ngọc Nhân ôm đồ dùng thường ngày, chần chừ một lát trong căn phòng sạch sẽ sáng sủa, rồi dứt khoát đi xuống hầm.

… Ban đêm, cô sợ tới mức không ngủ được, muốn đi vệ sinh…

Hai cỗ quan tài đặt song song dưới hầm, Ninh Ngọc Nhân áp tai vào vách quan tài nghe ngóng một chốc, không nghe thấy tiếng Ninh Ninh, cô nuốt nước miếng, bật đèn pin, rón rén bò ra khỏi quan tài, đột nhiên cảm thấy bên cạnh có gì đó khác thường, cô cứng ngắc xoay đầu thì thấy một cô gái đang ngồi trong quan tài bên cạnh, đầu tóc rũ rượi nhìn cô.

“Ma!!!” Ninh Ngọc Nhân thét chói tai, chạy ra khỏi tầng hầm.

“Không phải, tôi không phải ma.” Ninh Ninh gạt mớ tóc che trước mặt, lộ ra một gương mặt giàn giụa nước mắt và nước mũi, “Tôi gặp ác mộng không ngủ được thôi mà, hu hu hu, hu hu hu…”

Rất khuya Ninh Ngọc Nhân mới quay về, sau khi về thì nằm trằn trọc, cả đêm không dám ngủ, lúc tỉnh cũng luôn trốn tránh Ninh Ninh, xem chừng hơi sợ cô.

Ninh Ninh không biết vì sao Ninh Ngọc Nhân sợ cô như thế, nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra, không chỉ có mẹ, mà những người khác cũng rất sợ cô.

Cho đến một ngày cô nghe được người ta bàn tán sau lưng mình.

“Mấy người có thấy…” Trước mặt bày một đống trái cây và hạt dưa, cô kiều nữ vừa cắn hạt dưa vừa bảo mọi người, “Cái cô Văn Tiểu Ninh kia có gì đó lạ lắm nhé!”

“Đúng là hơi lạ, có buổi tối tôi đi vệ sinh, thấy cô ta đi đi lại lại trong sân một mình, cứ nhìn cây mai vừa khóc vừa cười.”

“Ồ, cô cũng nhìn thấy hả? Thật ra tôi cũng bắt gặp rồi, nhưng mà không phải vừa khóc vừa cười với cây mai, mà là ôm một cái đầu búp bê, vừa chải đầu vừa nói chuyện với nó.”

Người về chốn cũ, khó tránh khỏi cảm thương. Ninh Ninh thầm giải thích trong lòng, mỗi thân cây ngọn cỏ bên cạnh đều là hồi ức, khiến người ta không nén được khóc, không nhịn được cười.

“Này…” Cô kiều nữ bỗng gọi mọi người ghé đầu lại, hạ giọng hỏi, “Mấy cô cảm thấy … Rốt cục cô ta là người hay ma?”

Mọi người đều hớp một hơi lạnh toát, một người trong đó cười mỉa nói: “Đi được dưới ánh mặt trời thì làm sao là ma được?”

“Nhưng cô đã thấy cô ả ăn cơm nóng bao giờ chưa?” Cô kiều nữ hỏi, “Tôi thì thấy hết rồi nhé, cô ả chưa bao giờ ăn đồ nóng, dù là cơm nóng, canh nóng hay nước nóng!”

“Đúng rồi, cô ta cũng không tắm nước nóng bao giờ, toàn lau người bằng nước lạnh thôi đó.”

“Hơn nữa giường không ngủ, lại thích ngủ trong quan tài.”

“Ây da, mấy người đừng nói nữa, tôi nổi hết da gà rồi nè…”

“Thế mới nói, người bình thường thì sao mà…” Cô kiều nữ đang muốn lên tiếng kết luận, bỗng nhiên ngưng bặt, quay đầu nhìn một hướng.

Thấy cô ta đã phát hiện ra mình, Ninh Ninh đành phải bước từ hướng đó ra, không ai dám lên tiếng, cô đi ngang qua chỗ đám người, phía sau, không biết là ai lầm bầm một tiếng: “Quái vật.”

Bước chân Ninh Ninh thoáng chững lại, sau đó cô xách hộp cơm, tiếp tục đi về phía trước.

Sau khi xuống hầm, cô chưa ăn vội, mà đặp hộp cơm lên bàn, mở ra đợi nguội. Không phải cô thích ăn cơm nguội canh lạnh, mà vì hậu quả của bộ phim lần trước, cô căn bản không thể sờ vào đồ nóng.

Bọn họ nói không sai, người bình thường làm sao chịu được một cuộc sống như thế, vì thế cô bật đèn bàn lên, soi vào gương, trong gương là một gương mặt hoàn toàn không giống người sống, tái nhợt, u ám, âm u đầy tử khí, nhìn thoáng qua thật giống như trong tầng hầm tối tăm bị phủ thêm một lớp mạng nhện.

Đây không phải cô, mà là…

“Khúc Ninh Nhi.” Ninh Ninh khẽ gọi.

Khúc Ninh Nhi trong gương mỉm cười với cô, thơ ngây mà tàn nhẫn, nụ cười mang vẻ điên cuồng của oán hận chất chứa đã lâu.

“… Cô là giả, là do tôi nhập vai quá sâu mà sinh ra ảo giác.” Ninh Ninh nhìn chằm chằm vào gương, bình tĩnh nói, “Là do chứng bất hòa nhận thức, là di chứng lưu lại từ lần trước tôi nhập vai quá sâu, cô không tồn tại, cô sẽ biến mất theo thời gian.”

“Em sẽ không biến mất đâu.” Trong gương, Khúc Ninh Nhi dựng một ngón tay trước môi, ra vẻ như đang len lén tiết lộ một bí mật nhỏ cho cô, “Em về nhà rồi.”

Ninh Ninh vội nhắm mắt lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Tình cảnh của cô lúc này vô cùng nguy hiểm, dường như là do trở lại nhà họ Khúc, cô chẳng những sinh ra ảo giác, còn sinh ra ảo thính, căn nhà cũ này không chỉ đánh thức ký ức, mà còn đánh thức Khúc Ninh Nhi trong cơ thể cô.

“… Biến mất đi.” Ninh Ninh nhắm mắt, nghiến răng nghiến lợi nói, “Bộ phim của cô đã kết thúc, cô nên biến mất, biến đi! Rời khỏi thân thể của tôi đi!!”

“… Em không đi đâu.” Không nhìn thấy Khúc Ninh Nhi, nhưng giọng nói của cô ta lại vang bên tai cô, cô ta thút thít, “Cha chết rồi, má Vương cũng chết rồi, em chỉ còn có chị thôi, hu hu, em sẽ mãi mãi không rời xa chị đâu! Không bao giờ!”

… Đây là một cơn ác mộng, một khi đã bắt đầu thì sẽ không bao giờ kết thúc…

Dường như là để trấn an Ninh Ninh, để dễ bề bám vào người cô không đi, cùng lúc gây ra rất nhiều rắc rối cho cô, Khúc Ninh Nhi cũng cho cô một lợi thế — là món quà tốt nhất đối với một diễn viên.

“Quá đạt!” Trần Quan Triều không hề keo kiệt những lời ngợi ca, anh ta vỗ tay nói, “Cô diễn tốt lắm! Quả thực không khác gì một hồn ma!”

“… Anh nói gì?” Ninh Ninh quay lại, “Lại đây, tôi không nghe rõ.”

“… À.” Trần Quan Triều đứng cách hơn ba mươi mét chầm chậm chạy lại, nhưng vẫn không dám tới gần cô quá, anh ta dừng lại ở khoảng cách hơn ba bước, giơ tập kịch bản trong tay, nói, “Căn cứ vào tình huống của cô, tôi mới viết thêm một cảnh nữa đấy, đợi lát nữa diễn thử xem hiệu quả thế nào nhé?”

Nói xong, không đợi Ninh Ninh cự tuyệt, anh ta đã quay đầu gọi những người khác tới, cả đám nhanh chóng nói cười hỉ hả, gần nửa tháng, mỗi ngày đều phải tiếp nhận khóa đào tạo khắc nghiệt mà buồn tẻ, ai nấy đều muốn tìm chút thú vui, cũng đều vui vẻ chiều lòng đạo diễn Trần, diễn viên chính kiêm nhà đầu tư của bộ phim.

Ninh Ninh cũng cảm thấy gần đây mình quá bức bách bản thân, cần thả lỏng một chút, vì thế cô cười bảo anh ta: “Được, đưa kịch bản cho tôi xem.”

Tiêu đề cảnh này là — Thắng Lợi Của U Hồn.

Đây là một cảnh truy đuổi, một đêm nọ, cô tiểu thư nhà giàu lén lẻn vào rạp hát, muốn gây bất ngờ cho Lục Vân Hạc, không ngờ lại phát hiện anh ta đang ở bên một cô gái khác, cho rằng Lục Vân Hạc phụ bạc mình, cô tiểu thư nhà giàu giận dữ, lập tức xông lên đuổi bắt cô gái kia.

Nhưng trong quá trình truy đuổi thì hai bên đảo vị trí cho nhau, biến thành cô gái kia đuổi theo cô tiểu thư nhà giàu, cuối cùng cô tiểu thư nhà giàu bị ngã cầu thang, cô đau đớn ngẩng đầu lên thì thấy một hồn ma mờ ảo đứng trên bậc thang cao, mang theo nụ cười trào phúng của kẻ thắng cuộc, hát cho cô nghe một bài hát.

Ninh Ninh buông kịch bản: “Có thế thôi à?”

Chỉ có ngần ấy chữ mà anh dám mặt dày nói là viết được một cảnh mới? Anh không sợ các bạn độc giả và khán giả gọi anh là Đoạn Tiểu Quân* à?

* Cách gọi các tác giả ra chương truyện quá ngắn.

“Chẳng qua tôi bị mất cảm hứng thôi!” Trần Quan Triều không xấu hổ mà còn hãnh diện, thúc giục, “Các cô mau diễn thử cho tôi xem đi, để tôi còn tìm cảm hứng chứ!”

Anh là nhà đầu tư, anh lớn nhất được chưa! Sân khấu nhanh chóng được dựng lên, nên nói Trần Quan Triều là người cầu toàn, hay là anh ta khoan dung với chính mình nhưng lại nghiêm khắc với mọi người? Tóm lại anh ta yêu cầu cực cao đối với những người khác, rõ ràng chỉ là một cảnh quay tức thời, cũng phải làm tới mức hoàn hảo không chê vào đâu được, thậm chí mấy tấm gương đồng chỉ để dùng lúc quay phim chính thức cũng đều bị anh ta chuyển lên sân khấu, sau đó mới chập hai ngón tay, đẹp trai ngời ngời vung về phía sân khấu: “Bắt đầu!”

Cô kiều nữ đưa cái ô đang cầm cho người hầu bên cạnh, mỉm cười bước lên sân khấu. Một lát sau lại cảm thấy nắng quá, vì thế lấy lại cái ô, nhưng còn chưa kịp xòe ra, Trần Quan Triều đã gầm lên: “Bỏ ra!”

Cô kiều nữ ngẩn người, nũng nịu nói: “Hôm nay nắng to quá, da người ta rám nắng hết rồi nè.”

Trần Quan Triều không nói câu nào hằm hằm bước đến, giật lấy cái ô của cô ta, kê lên đầu gối bẻ gãy đôi, sau đó nhìn cô ta chằm chằm, nói: “Nhớ kỹ cho tôi, cảnh này xảy ra vào buổi tối! Không có mặt trời, đến cả trăng còn không có, hiểu chưa! Mấy ngôi sao có thể khiến cô rám nắng được chắc?”

Cô kiều nữ bị anh ta dọa tới mức không dám hó hé một tiếng, Ninh Ninh nhìn anh ta, lại có cảm giác quen thuộc khó tả, bởi vì đạo diễn Trần trong thế giới thật cũng là như thế, bình thường còn có thể đùa giỡn với mọi người, một khi vừa bắt đầu quay phim, ông ta chính là một bạo quân trong trường quay.

Trần Quan Triều ném cái ô gãy sang một bên, sau đó quay đầu, ngón tay khép lại, vung lên: “Bắt đầu!”

Cô kiều nữ là người thông minh, biết khi nào nên làm nũng, khi nào nên nghiêm túc, thấy Ninh Ninh bước lên sân khấu, cô ta không hề che dấu sự ghen ghét trong lòng, quát to: “Cô là ai? Có quan hệ gì với anh ấy?”

Tựa như cô tiểu thư nhà giàu ganh tị với Bóng Ma, cô cũng ganh tị với Ninh Ninh, có lẽ Ninh Ninh không tự cảm giác được, nhưng cô biết, Trần Quan Triều cực kỳ để ý đến cô, tuy anh ta nói là coi trọng diễn xuất của cô, nhưng ai biết lời này là thật hay giả?

Đàn ông đôi khi còn thay đổi chóng mặt hơn phụ nữ, một chút coi trọng, có lẽ sẽ phát triển thành lòng tốt.

Ninh Ninh còn chưa đứng vững, cô kiều nữ đã xông về phía cô, cô vội vàng né tránh, sau đó chạy quanh khắp sân khấu.

Không đúng.

Cực kỳ không đúng.

Chạy chừng mấy phút, Ninh Ninh dần phát hiện ra có gì đó không thích hợp.

Thời gian là đêm tối, địa điểm là rạp hát, tuy không đến mức hoàn toàn không nhìn rõ thứ gì, nhưng tầm nhìn cũng phải mơ hồ, người từ bên ngoài vào chạy tới chạy lui trong rạp hát thì khó mà tránh khỏi va đập, không thể hành động tự nhiên như lúc ban ngày được.

Nhưng cô kiều nữ hoàn toàn không có vẻ gì là tầm nhìn bị ngăn trở, cô ta đuổi sát sau cô, vài lần suýt chút thì bắt được cô. Thấy Ninh Ninh quay lại, cô kiều nữ hơi mỉm cười, đó là nụ cười của kẻ thắng cuộc.

Ninh Ninh đột nhiên hiểu ra.

Trong kịch bản ban nãy, có một lỗ hổng.

Trần Quan Triều chỉ viết “Trong quá trình truy đuổi, hai bên đảo ngược vị trí”, lại không viết rõ vào lúc nào, và nguyên nhân vì sao hai người lại đảo vị trí cho nhau.

Vì thế quyền quyết định nằm trong tay cô kiều nữ, cô ta muốn ngừng khi nào thì ngừng, muốn khi nào hoán đổi vị trí thì hoán đổi, cô ta là mèo, Ninh Ninh là chuột, nhân vật chính của màn kịch này đã hoàn toàn biến thành cô ta!

“Đồ chuột nhắt!” Cô kiều nữ nhìn bóng Ninh Ninh trước mắt, thầm cười khẩy, “Một Bóng Ma bị người trần bắt, còn có thể gọi là Bóng Ma nữa sao? Không, giây phút mà cô bị bắt, cô sẽ không còn là Bóng Ma nữa, không! Cô chưa bao giờ là Bóng Ma! Cô chỉ là con chuột nhát cáy sống dưới hầm, không dám ra ngoài ánh sáng!”

Cô ta đột ngột vồ tới, nhưng bị Ninh Ninh nghiêng người tránh đi, khoảnh khắc tầm mắt chạm nhau, Ninh Ninh bỗng nhiên nhún người nhảy xuống sân khấu, chạy ra ngoài.

Cô kiều nữ khựng lại, chần chờ nhìn hướng Ninh Ninh vừa chạy, không biết có nên đuổi theo hay không. Đúng lúc này tiếng gào của Trần Quan Triều vang bên tai cô: “Làm gì thế hả? Tôi còn chưa hô ngừng, thì màn này còn chưa kết thúc! Mau đuổi theo đi chứ!”

Cô kiều nữ đành phải nhảy xuống sân khấu, đuổi theo Ninh Ninh.

Cô vốn cho rằng Ninh Ninh không chịu nổi áp lực cô tạo ra nên mới chạy trốn, hoặc là nói cô hy vọng Ninh Ninh làm như vậy, sau đó tìm một chỗ không người mà khóc lóc như một kẻ thất bại, nhưng Ninh Ninh lại ngừng chân ở phía trước, như là đang cố ý đợi cô, chờ cô chạy tới gần hơn, cô ta lại quay đầu chạy tiếp.

“Cô ta đang làm gì?” Cô kiều nữ rất băn khoăn, “Cô ta muốn dẫn mình đi đâu?”

Ninh Ninh dừng lại trước cửa hầm cửa, quay đầu nhìn cô một cái, sau đó từng bước từng bước đi xuống hầm.

“Thì ra là chạy về nhà khóc.” Cô kiều nữ vui vẻ, trên mặt không nén được lộ ra nụ cười của kẻ thắng cuộc, để tận mắt được thấy cô ta khóc sướt mướt, cô đi theo xuống hầm.

Sau đó, rầm một tiếng, cánh cửa hầm đóng sầm lại sau lưng cô.

Ánh sáng tắt ngấm, bốn phía tối sầm, cô kiều nữ sững lại, quay đầu nhìn về phía cửa, chợt cảm nhận được một hơi thở trên cổ, cô á một tiếng, giơ tay che cổ, lại nghe thấy cách đó không xa truyền đến một tiếng cười khẽ, tràn ngập ác ý và giễu cợt.

“Cô chạy đến nhà tôi rồi.” Giọng nói kia thì thầm bảo cô, “Cút đi, hoặc là… vĩnh viễn ở lại chỗ này!”

Phim 22


Chương 22: Nhà cũ

“Đổi, đổi cảnh khác… Cảnh cô gặp nhân tình của nam chính đi.”

Ninh Ngọc Nhân lại phồng mũi, trợn mắt, gân cổ gào lên: “Tôi thật ghen tị với cô!!! Sao anh ấy lại yêu cô, sao anh ấy không chịu yêu tôi chứ!”

“… Thôi, thôi, thôi, diễn thử cảnh chia tay xem nào.”

Ninh Ngọc Nhân vẫn phồng mũi, trợn mắt, gân cổ gào lên: “Tôi hận anh! Tôi theo anh lâu như thế, sao anh dám chia tay với tôi hả?”

“… Cô không thay vẻ mặt nào khác được à? Ngoài phồng mũi trợn mắt cũng chỉ có trợn mắt phồng mũi, cô không còn vẻ mặt nào khác sao?”

Ninh Ngọc Nhân đỏ mặt, cô cố gắng chỉnh lại vẻ mặt, sau đó phồng mũi trợn mắt, gân cổ gào lên: “Bây giờ thì sao? Có khá hơn chút nào không?”

Trần Quan Triều giơ tay làm động tác đầu hàng, sau đó rút ví ra, ngón tay kẹp một tờ tiền đưa cô: “Lộ phí tôi chi, phiền cô đến từ chỗ nào thì về chỗ đó đi.”

Ninh Ngọc Nhân không nhận tiền của anh ta, cô cúi đầu, nước mắt ầng ậc chực trào.

“Chờ đã.” Ninh Ninh đột nhiên từ bên cạnh xông tới, kéo cô ta ra ngoài.

Diễn xuất tệ đến mức này, không thể nào là mẹ cô được. Ninh Ninh thầm hiểu điều đó, nơi này là một bộ phim, tuy rằng được xưng là dựa trên một câu truyện có thật, nhưng rất nhiều chỗ chỉ na ná sự thật thôi, đạo diễn Trần không giống đạo diễn Trần, mẹ cũng không giống mẹ, rất nhiều điểm kỳ quái…

Trong một góc không người, Ninh Ninh buông tay, quay đầu nhìn người phía sau.

Khuôn mặt này… Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt này, cô lại chỉ ước sao tất cả đều là thật.

“Cô là ai?” Ninh Ninh dịu dàng hỏi.

Đối phương ngẩn người: “Tôi là Ninh Ngọc Nhân…”

“Không đúng!” Rõ ràng là Ninh Ninh ngắt lời đối phương, kết quả chính cô lại là người sợ hãi, luống cuống không biết để tay chân vào đâu, cô liếm liếm môi, e dè nói với Ninh Ngọc Nhân, “Trong kịch bản không có người này, cô là ai? Bóng Ma Rạp Hát? Cô tiểu thư nhà giàu? Diễn viên trên sân khấu? Hay là khán giả bên dưới? Cô… Trước khi biểu diễn, cô phải xác định vị trí của mình trước đã — cô là ai?”

Cô quá căng thẳng, khiến cho Ninh Ngọc Nhân cũng căng thẳng theo, lắp bắp nói: “Tôi tôi tôi tôi không biết.”

“Cô thấy nhân vật Bóng Ma thế nào?” Đôi mắt Ninh Ninh lấp lánh sáng lên, nụ cười của cô gần như trở nên cuồng si, “Đương nhiên là Bóng Ma, phải là Bóng Ma! Những nhân vật khác không xứng với cô! Tiểu thư nhà giàu ấy à? Diễn viên chính ban đầu của rạp hát ấy à? Không không không, những nhân vật đó đến tôi còn đóng được, mấy vai phụ vớ vẩn còn lại thì càng khỏi phải nói…”

Cô chợt ngưng lại, bởi vì cô thấy Ninh Ngọc Nhân đã lùi về sau mấy bước, trong ánh mắt có chút sợ hãi.

“… Xin lỗi, khi nãy tôi kích động quá.” Ninh Ninh nói, tay trái nắm lấy cánh tay phải, ngón tay bấu chặt vào da thịt, mượn cơn đau để nói cho chính mình, giả, đều là giả, tất cả đều là giả.

… Nhưng dù có là giả dối, dù chỉ là một người có vẻ ngoài rất giống mẹ cô, cô cũng không nhịn được mà đối tốt với cô ta. Đây có lẽ là một kiểu tự mình an ủi, nhưng có sao đâu?

“Đừng sợ.” Ninh Ninh ngẩng đầu cười nói với cô ta, “Tôi không hại cô đâu, tôi chỉ muốn giúp cô thôi.”

Tôi sẽ giúp cô, bởi vì giúp cô cũng giống như giúp được mẹ tôi, cô vui vẻ, dường như tôi cũng được thấy mẹ vui.

“Vâng, vâng…” Ninh Ngọc Nhân không ngừng gật đầu, cô ta có vẻ không tin Ninh Ninh lắm, chỉ vì sợ cô nên mới không thể không nói hùa theo cô, “Tôi tin cô…”

Ninh Ninh lại phấn khởi lên ngay, cô vươn tay che mắt Ninh Ngọc Nhân, dịu dàng nói: “Chúng ta thử lại một lần nhé.”

Ninh Ngọc Nhân bị ngón tay lạnh buốt của cô khiến cho rùng mình: “Cô muốn, muốn làm gì vậy?”

“Ba cảnh vừa rồi, tôi sẽ diễn lại một lần cho cô xem — với thân phận Bóng Ma.” Bàn tay không hề có độ ấm của Ninh Ninh vẫn không buông ra, chỉ có giọng nói chậm rãi trầm xuống, “Bóng Ma phần lớn thời gian sẽ không gặp mặt ai, thay vào đó là giọng nói của cô ta, cho nên cô phải chú ý tới giọng nói của mình…”

Điều này là cô học được từ Trần Quân Nghiên, cậu ta là một chuyên gia trong lĩnh vực này, cùng một câu thoại, cậu ta có thể căn cứ vào hoàn cảnh và yêu cầu của bản thân, nói ra bằng những chất giọng khác nhau, mang theo cảm xúc khác nhau… Ha ha, giờ nghĩ lại mới thấy, quả thật nghe cậu ta nói còn êm tai hơn hát.

“Nào, cẩn thận nghe tôi nói nhé.” Ninh Ninh chậm rãi áp sát Ninh Ngọc Nhân, dùng chất giọng khác nhau, cảm xúc khác nhau, lặp lại ba lời thoại khi nãy.

“Em yêu anh.”

“Tôi ghen tị với cô.”

“Em hận anh!”

Ba chữ cuối cùng vừa dứt, Ninh Ngọc Nhân đã nổi da gà.

Ninh Ninh vẫn không chịu buông cô ấy ra, cô cười dịu dàng, nói: “Nào, cô làm thử xem.”

Ninh Ngọc Nhân cắn đôi môi tái nhợt, sau đó run run rẩy rẩy hé miệng.

“Em yêu anh.”

“Tôi ghen tị với cô.”

“Em hận anh!”

Cách đó không xa, đạo diễn cùng Trần Quan Triều đều nhìn thấy cả.

“Đúng là lãng phí thời gian.” Trần Quan Triều không tỏ rõ ý kiến về màn thể hiện của Ninh Ngọc Nhân, anh ta vẫn cảm thấy Ninh Ninh biểu hiện tốt hơn nhiều, “Hai người chênh lệch quá mà.”

“Đó là do cậu gặp qua quá ít người.” Đạo diễn lại nhìn chằm chặp về phía Ninh Ngọc Nhân, lúc sau kéo Trần Quan Triều bên cạnh, ý bảo anh ta đi cùng mình, để tránh những lời mình nói sẽ bị hai cô gái nghe thấy, “Cái cô Văn Tiểu Ninh mà cậu coi trọng ấy, cô ấy quả thật không tồi, nhưng trên người cô ấy có một khuyết điểm chí mạng. Cho nên nếu so ra thì tôi đánh giá cao cô Ninh Ngọc Nhân kia hơn, trên người cô ấy quả thực có nhiều khuyết điểm, nhưng cũng có một ưu điểm cực kỳ nổi trội…”

“Ưu điểm gì? Sao cháu không thấy?” Trần Quan Triều ăn ngay nói thật, “Không phải là bác già rồi nên lẩm cẩm đấy chứ?”

Đạo diễn bóp chặt quyển kịch bản trong tay, thằng bé này sống được đến giờ đúng là không dễ mà, nếu không phải nó là đứa con của người quen cũ, đồng thời là nhà đầu tư của bộ phim lần này, ông đã sớm đẩy nó xuống giếng rồi bồi thêm mấy tảng đá vào đầu nó rồi!

“Cậu cứ chờ mà xem.” Đạo diễn vốn định cho cậu ta biết kết luận, nhưng ông chợt đổi ý, cứ để cậu ta đoán già đoán non thì hơn, ông quay đầu liếc về phía hai cô gái, nói bâng quơ, “Dù sao còn cần ba bốn tháng chuẩn bị bộ phim, cậu sắp xếp cho hai bọn họ ở cùng nhau đi, nhiều nhất huấn luyện đến giai đoạn thứ hai là ưu điểm khuyết điểm gì cũng đều lộ ra hết thôi.”

Vì thế Ninh Ninh và Ninh Ngọc Nhân nhận được thông báo, hai bọn họ đều thông qua vòng dự tuyển cho nhân vật Bóng Ma, thời gian tiếp theo, bọn họ sẽ ở lại trong rạp hát Hoa Lan, sẽ có giáo viên chuyên về hí kịch dạy các cô hát, độc thoại, vũ đạo và đấu võ, để các cô thể hiện được nhân vật Bóng Ma tốt hơn.

So ra thì chương trình học của Ninh Ngọc Nhân nặng hơn một chút, bởi vì cô từ huyện nhỏ tới, nói chuyện còn mang giọng địa phương, nhưng đạo diễn vẫn muốn cô cố gắng dùng giọng thật cho bộ phim, cho nên cô phải học thêm một khóa sửa cách phát âm, lúc thời khóa biểu của chương trình học được phát xuống, cô vừa nhìn đã suýt nghẹt thở, nhưng còn khiến cô nghẹt thở hơn là… Cô liếc sang Ninh Ninh bên cạnh.

“Rạp hát Hoa Lan có lịch sử lâu đời rồi, lúc chưa xây rạp hát, nơi này từng là một ngôi nhà lớn thời Dân quốc đấy.”

Theo Trần Quan Triều giới thiệu, Ninh Ninh bước vào sân, tuy đại đa số đồ vật đều đã bị phá bỏ, nhưng vẫn lưu lại chút vết tích, cô lẳng lặng đứng bên một gốc mai già cỗi, vươn tay vuốt thân cây gồ ghề, đầu cành trơ trụi, không có hoa mà cũng chẳng có lá.

“Sau đó chiến tranh nổ ra, ông nội tôi đưa cả nhà đi Mỹ, lần này bảo tôi về, ngoài đầu tư kiến thiết tổ quốc, chính là muốn tôi mua lại chỗ này… Tôi đoán là mua về làm kỷ niệm.” Trần Quan Triều nghênh ngang đi phía trước, thuận tay đẩy cửa phòng trước mặt.

“Ôi trời, chỗ này xập xệ quá.” Cô kiều nữ kéo va li bước vào theo anh ta, nhìn một vòng xung quanh rồi lập tức nhíu mày, “Anh nỡ lòng nào bắt người ta ở chỗ này?”

“Đây là khuê phòng của một đại tiểu thư đó, tuy là đại tiểu thư nhà gã lừa đảo.” Trần Quan Triều lảo đảo tí thì ngã, cúi đầu nhìn thứ mình vừa giẫm phải, sau đó vung chân đá bay, thứ kia lăn đến bên chân Ninh Ninh, cô cúi đầu nhặt nó lên, là cái đầu của một con búp bê tóc vàng, theo năm tháng trôi đi, một bên mắt màu lam đã không còn, bộ tóc vàng óng mượt cũng đã phai màu, xơ xác.

Ngoài cô kiều nữ ra, những người khác đều đồng ý tham gia đợt đào tạo kín này, họ bắt đầu mang hành lý vào phòng, cô kiều nữ khoanh tay nhìn bọn họ, quay đầu nói với Trần Quan Triều: “Không có phòng nào tử tế hơn, sạch hơn một chút hả anh?”

“Không có.” Trần Quan Triều nói, “Phòng này là tốt nhất rồi đấy, phòng của gã lừa đảo kia cũng không được thế này đâu.”

“Anh nói lừa đảo là thế nào?” Ninh Ninh đột nhiên hỏi.

Đợi mãi mới có người hỏi! Rốt cục có thể khoe khoang công lao to lớn của tổ tông rồi! Trần Quan Triều cười ha ha, tạo dáng xong xuôi mới kể cho mọi người: “Ông nội với bà nội tôi ngày xưa bị bọn lừa đảo bắt đi, bị lừa bắt còn có nhiều người khác nữa, trong đó có cả cháu trai của ông vua đường biển nữa cơ, may nhờ có ông nội tôi đa mưu túc trí mới phá được hang ổ của lũ buôn người tàn ác và cả đoàn xiếc thú dưới tay lão, cứu được tất cả mọi người ra đấy!”

“Thế cái cô đại tiểu thư trong phòng này đâu rồi?” Cô kiều nữ hỏi.

“Chết rồi.” Trần Quan Triều cười nói, “Bị bà nội anh phóng hỏa thiêu chết cùng với bố cô ả.”

“Ấy da? Chỗ này từng có người chết hả?” Cô kiều nữ rụt vai, càng không chịu ở lại chỗ này, “Em, em đổi sang ở phòng khác cơ!”

Dù sao cũng còn nhiều phòng, Trần Quan Triều dẫn cô ta tới một căn phòng khác, lại tốn chút thời gian an ủi dỗ dành cô ta, lúc trở về trên má anh ta còn dính một vết son môi chưa lau sạch, hất hất cằm bảo Ninh Ninh và Ninh Ngọc Nhân: “Đi theo tôi.”

Anh ta dẫn các cô xuống tầng hầm, Ninh Ngọc Nhân vươn tay quơ mạng nhện trước mặt, sợ sệt hỏi: “Anh dẫn, dẫn chúng tôi đến đây làm gì?”

“Hai cô sẽ ở chỗ này.” Trần Quan Triều hít phải bụi bặm, bị sặc đến ho sù sụ, xoa xoa mũi, nói giọng nghèn nghẹt, “Bóng Ma cả đời sống dưới rạp hát, trải qua những ngày không thấy ánh mặt trời, khụ, tôi cảm thấy cho hai cô ở một chỗ tương tự, khụ khụ, có thể nghiên cứu nghiền ngẫm tâm tình của Bóng Ma tốt hơn một chút, khụ khụ khụ… Thôi thôi! Chờ mai tôi gọi người đến dọn dẹp đã! Bây giờ khụ khụ khụ khụ! Ai mà sống được ở đây chứ!”

Anh ta xoay người muốn đi, đi vài bước, lại nắm đèn pin xoay người lại, chùm ánh sáng trắng quơ quơ trước mặt: “Này, cô đang làm gì thế?”

Trong bóng tối, Ninh Ninh đứng bên một cỗ quan tài, vươn tay quệt lớp bụi phủ trên nắp quan tài, nhẹ giọng hỏi: “Đây là cái gì?”

Trần Quan Triều khép hai ngón tay lại chống vào trán, phát ra tiếng hừm hừm như bị táo bón, cuối cùng đột nhiên nhanh trí nhớ ra, búng tay tách một cái: “Nhớ ra rồi, nghe bà nội tôi kể là, trong nhà gã bắt cóc trẻ em có một người hầu trung thành lắm, họ Vương, tích góp từng đồng để mua hai cái quan tài cho hai chủ nhân lớn nhỏ, còn trộm cả tro về, về sau bị bà nội tôi phát hiện ra, sai người đánh chết… Hầy, không ngờ bà ta đã mua được quan tài rồi, nhưng mà gã bắt cóc trẻ em kia không dùng được, bà ta cũng chẳng dùng được.”

Bàn tay đang phủi bụi của Ninh Ninh ngưng lại, trong bóng tối, cô lẩm bẩm một tiếng: “Vậy ư? Má Vương cũng chết rồi ư…”

Trần Quan Triều không cảm giác được gì, Ninh Ngọc Nhân lại run lên cầm cập, khi nãy Trần Quan Triều chỉ nói người hầu trung thành kia họ Vương, nhưng chưa nói là nam hay nữ, sao cô ta lại gọi đối phương là má Vương?

“Đi thôi, ngày mai tôi gọi người bê cái quan tài này đi, chuyển hai cái giường vào cho hai cô.” Trần Quan Triều dùng đèn pin soi vào người Ninh Ninh mấy lần, “Sao cô còn chưa đi?”

“… Đi đâu?” Ninh Ninh nhoẻn miệng cười, “Ngủ ở đây không phải vừa vặn sao?”

Nụ cười kia như khóc như than, dường như còn có tiếng nức nở, vang vọng trong tầng hầm dưới lòng đất mãi lâu không dứt.

Nhìn lại lần nữa, cô đã chậm rãi mở nắp quan tài, khom người nhòm vào, giống như chỉ một giây sau cô sẽ ngã lộn nhào vào đó. Hai tiếng hớp hơi đồng thời vang lên, Trần Quan Triều cùng Ninh Ngọc Nhân liếc nhau, sau đó rầm rập lao ra cửa.

Phim 21


Chương 21: Người Quen Cũ

Vài ngày sau, rạp hát Hoa Lan.

“Người tiếp theo.”

“Đạo diễn, cho tôi một cơ hội nữa được không!”

“Người tiếp theo!”

Thử vai, thất bại, ủ rũ cúi đầu đi ra, cảnh tượng này khiến Ninh Ninh cảm thấy rất quen thuộc.

Cô đi vào, vị giám khảo ngồi sau bàn ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua cặp kính đánh giá cô.

Ninh Ninh tới quá muộn, phần lớn nhân vật đều đã tuyển được người. Nhưng cũng không hẳn là muộn, bởi bọn họ vẫn chưa tuyển được vai nữ chính quan trọng nhất. Đón lấy ánh mắt của vị giám khảo, cô đứng thẳng người, trước khi tới cô đã trang điểm để trông mình chững chạc hơn một chút, bởi vì năm nay cô mới mười tám, mà nhân vật Bóng Ma là một người phụ nữ thành thục hơn hai mươi, gần ba mươi tuổi.

Nhưng tuy thế, vị giám khảo cũng chỉ liếc cô đúng một lần rồi cúi đầu: “Người tiếp theo.”

Nhưng Ninh Ninh không muốn cứ thế mà đi, ít nhất cũng phải cho cô xem thử kịch bản, xem thử diễn viên, xem thử diễn xuất, xem thử Bóng Ma Rạp Hát nơi này và Bóng Ma Rạp Hát trong hiện thực rốt cuộc có phải là một hay không đã chứ!

Nhưng buổi thử vai kéo dài mấy ngày liền dường như đã rút hết sự kiên nhẫn của vị giám khảo, ông ta ngẩng đầu, gằn giọng lặp lại với Ninh Ninh: “Người tiếp theo!”

Cửa phòng phía sau mở ra, tiếng cười đùa la mắng truyền tới từ phía sau, cô quay đầu, thấy một đôi nam nữ ăn mặc rất sành điệu ôm nhau bước vào, người thanh niên vận tây trang xám ngậm một điếu thuốc ra vẻ thành thục, nhưng vẻ mặt và hành động lại cho thấy anh ta hoàn toàn là một gã công tử bột, anh ta ôm cô gái bên cạnh, cười bảo vị giám khảo: “Khỏi cần tuyển nữa, cháu tìm được người thích hợp rồi, Kiều Kiều, chào đạo diễn đi em.”

“Hi, đạo diễn!” Cô gái ăn mặc và trang điểm như kiều nữ loại sang chu đôi môi đỏ chót, thổi tặng vị giám khảo một nụ hôn gió.

“Không đạt, người tiếp theo.” Vị giám khảo, đồng thời cũng là đạo diễn của bộ phim, lạnh lùng nói.

“Ây da, cô ấy không đạt chỗ nào?” Bị cô kiều nữ kia đẩy vài cái, cậu thanh niên lập tức lên tiếng bênh vực kẻ yếu, đôi mắt đảo qua gian phòng, cậu chàng chỉ vào Ninh Ninh nói, “Ít nhất cô ấy cũng tốt hơn đám người này chứ?”

Ninh Ninh nhìn anh ta, ngây ra một chốc.

“Làm sao vậy?” Anh ta hiểu lầm vẻ mặt cô, cười sờ sờ mặt mình, “Làm gì mà cô em nhìn anh nóng bỏng quá vậy?”

Bởi vì Ninh Ninh đã nhận ra anh ta là ai.

“Trần Quan Triều!” Cô kiều nữ kia cấu eo anh ta, vờ ngúng nguẩy nói, “Thế mà bảo là yêu em! Anh yêu em như thế đó hả? Trêu chòng hoa dại cỏ dại ngay trước mặt em……”

Cô nàng liếc Ninh Ninh một cái, cười nói: “Còn là loại hoa dại cỏ dại không đẹp bằng em nữa chứ.”

Ninh Ninh không để ý đến cô nàng, tâm trí cô đều đặt vào người thanh niên kia hết rồi.

Tuy rằng trẻ hơn rất nhiều, tuy rằng tuỳ tiện hơn nhiều, tuy rằng… thiếu não hơn nhiều, nhưng anh ta đích xác là đạo diễn Trần, đạo diễn Trần của năm 1988, biên kịch kiêm nam diễn viên chính của bộ phim Bóng Ma Rạp Hát, Trần Quan Triều!

Nếu đã nhận ra anh ta là ai, vậy thì cô lại càng không thể cứ thế mà về được!

Ninh Ninh nhanh chóng quét mắt nhìn xung quanh, trong tiếng hô hoảng hốt của cô kiều nữ, cô bước nhanh tới cửa sổ, giơ tay giật tấm màn xuống, phựt một tiếng, tấm màn dày nặng màu lam đậm phủ lên người cô như một tấm áo choàng, phần mép tung lên rồi chậm rãi rơi xuống, bao trọn cơ thể cô.

Trước khi bị người ta đuổi ra, Ninh Ninh nâng tay phải, chậm rãi che hờ trước mặt, tựa như tự đeo cho mình nửa tấm mặt nạ, nửa bên mặt kia lộ ra một nụ cười hết sức giễu cợt, a ha một tiếng, nói với Trần Quan Triều: “Đây là nguồn vui mới của em đấy ư?”

Cô nheo mắt nhìn về phía cô kiều nữ, ánh mắt soi mói, bén nhọn, giống như tình địch quan sát nhau, lại giống như là mẹ của Trần Quan Triều đang đánh giá nàng dâu vừa qua cửa.

Rõ ràng là, quý bà không hề hài lòng với ánh mắt của con trai mình.

“Thằng nhóc láo xược, nô lệ của tình cảm.”

“Đứa ngốc vô tri, kẻ theo đuổi to gan.”

“Dám thèm muốn vinh quang của ta!”

Một phân đoạn của Bóng Ma Trong Nhà Hát — The Mirror.

Nữ chính Christine lần đầu lên sân khấu, không chỉ thu được thành công to lớn, cô còn nhận được sự ưu ái và lời mời của tử tước Chagny, lúc cô thay xong quần áo, chuẩn bị đến nơi hẹn, tấm gương phía sau bỗng truyền ra tiếng hát của bóng ma, khinh miệt hạ nhục tử tước, sau đó cám dỗ nữ chính bước vào trong gương.

“Em sẽ vì hắn mà rời bỏ tôi ư?” Ninh Ninh mỉm cười nhìn Trần Quan Triều, một bàn tay chậm rãi vươn ra từ sau bức màn, như một vị Cha xứ vươn mu bàn tay về phía đứa con của mình, “Christine.”

Cô tự tin đến thế, cao ngạo đến thế, giống như cô đã nắm chắc đối phương sẽ không vì một kẻ tầm thường mà chống lại ý chí của cô, bởi vì cô là người thầy của anh ta, là người dạy anh ta hát, biến anh ta từ một diễn viên mới thành thiên thần âm nhạc, khiến anh ta trở thành diễn viên chính nổi tiếng nhất của rạp hát, cô chính là Bóng Ma trong nhà hát!

“Cô ta lên cơn gì thế?” Cô kiều nữ chu miệng, vừa quay đầu lại thì bị một cái áo vest đập trúng mặt.

Trần Quan Triều nới lỏng cổ áo, sau đó bước tới với vẻ mặt tái mét, quỳ gối xuống đất trước mặt cô, giống như một con chiên đang xưng tội trước Đức cha của mình, trán anh ta áp vào mu bàn tay cô, Ninh Ninh không biết hát opera, nên khi nãy cô chỉ dùng lời nói, mà anh ta lại trực tiếp dùng giọng opera hát rằng: “Xin đừng vứt bỏ tôi, hỡi người thầy của tôi……”

Hát xong, anh ta cợt nhả ngẩng đầu, nháy nháy mắt hỏi đạo diễn: “Thế nào?”

Đạo diễn nhíu mày, khoanh tay không nói.

“Cháu đã nói rồi mà, Bóng Ma nên là một cô gái!” Trần Quan Triều từ dưới đất nhảy lên, chạy tới ôm vai bá cổ đạo diễn, “Lúc trước bác không chịu nghe, cứ bảo là chưa tìm được người phù hợp, giờ chẳng phải có rồi đấy sao?”

Đón lấy ánh mắt của hai người họ, Ninh Ninh hơi sững sờ.

…… Sao lại thế này? Lúc này Bóng Ma trong Bóng Ma Rạp Hát còn chưa phải là nữ ư?

Ninh Ninh cố nhớ lại quảng cáo tuyển người trên tờ báo, hình như đúng là thế thật. Trên đó chỉ viết bộ phim Bóng Ma Rạp Hát cải biên từ Bóng Ma Trong Nhà Hát sắp khởi quay, cần tuyển nữ diễn viên chính, phụ và một số diễn viên quần chúng, cũng không đề cập vai nữ chính là ai, nói cách khác, hiện tại vai nữ chính còn thiếu trong phim rất có thể không phải Bóng Ma, mà là nữ chính Christine trong nguyên tác?

“…Vẫn có phần mạo hiểm quá.” Đạo diễn xem chừng vẫn phân vân, “Nếu đi xa nguyên tác quá, kiểu gì cũng bị đám người trong nghề chửi rủa cho coi…”

“Thế thì có sao, dù sao phim chiếu ra là để khán giả xem, đâu phải cho đám người đó xem.” Trần Quan Triều tỏ vẻ tỉnh bơ, “Có tranh luận thì mới sốt lên được, quan trọng nhất chính là…”

Ninh Ninh đứng bên vểnh tai nghe.

Bóng Ma Rạp Hát là tác phẩm đầu tay và cũng là tác phẩm thất bại của đạo diễn Trần, sau khi công chiếu, đúng như những gì bọn họ vừa nói, bộ phim lập tức bị giới điện ảnh thóa mạ, nhưng vì có nhiều luồng tranh luận nên vẫn giữ được độ nóng sốt một thời gian, cho đến tận ngày nay, vẫn có không ít người thảo luận vì sao ông ta lại phải cải biên một kiệt tác như vậy, vì sao nhất định phải đảo giới tính của hai nhân vật chính…

“… Cháu không cần phải hóa trang cho xấu đi chứ sao.” Chỉ thấy Trần Quan Triều thời trẻ nghiêm túc nói, “So với Bóng Ma xấu xí, cháu hợp đóng vai chàng diễn viên đẹp trai ngời ngời hơn!”

Nói xong, anh ta tự tạo một tư thế mà anh ta cho là rất ngầu, nháy nháy mắt bảo đạo diễn và Ninh Ninh: “Dù gì cháu cũng đẹp trai thế này cơ mà há há há há há!!!”

Đạo diễn: “…”

Ninh Ninh: “…”

… Camera đâu!!! Cô muốn chụp lại hình ảnh này mang về hiện đại! Cho đám người đến giờ vẫn đang say sưa đào móc ý nghĩa sâu xa của việc hoán đổi giới tính hai nhân vật chính phải hoài nghi cuộc đời luôn!!

Đạo diễn tháo kính xuống dụi dụi mắt, rất có thể ông ta đã bị đau mắt đến ứa cả nước mắt ra rồi, đeo lại kính lên, ông ta đồng ý với đề nghị của Trần Quan Triều: “Thôi được rồi, tôi cũng cảm thấy xét từ mọi phương diện, cậu làm nữ nhân vật chính thì hợp hơn…”

Trực giác mách bảo Ninh Ninh ông ta đang nói đến phương diện chỉ số thông minh…

“Không không không, cháu không đóng vai nữ chính đâu, cháu muốn vào vai này cơ. Lục Vân Hạc, vì gia cảnh sa sút mà phải đến làm diễn viên trong rạp hát, đẹp ngang Phan An Tử Kiến, anh có ánh mắt u buồn và tiếng hát động lòng người, dù lưu lạc tới trong bùn lầy, vẫn giữ được tấm lòng tinh khiết như hoa sen trắng…” Trần Quan Triều móc tập kịch bản từ túi áo vest, chỉ vào từng chữ cho đạo diễn xem, đây mới chỉ là sơ thảo, không phải bản thảo mà Ninh Ninh từng xem qua, cô cảm giác hơi rùng rợn, tuy không biết bản sơ thảo viết cái gì, nhưng đạo diễn vừa xem được một chút, đã lại ứa nước mắt ra rồi……

“Vậy em thì sao?” Cô kiều nữ lúc này cũng ló đầu tới, nũng nịu nói với Trần Quan Triều, “Anh hứa cho em làm nữ chính rồi cơ mà?”

“Đương nhiên là phải cho em làm nữ chính rồi cưng à.” Trần Quan Triều thân mật bảo cô nàng, “Đại tiểu thư vừa giàu có vừa xinh đẹp, nhân vật này cưng thấy thế nào?”

Cô kiều nữ: “Người ta thích lắm!”

Trần Quan Triều: “Nhưng mà so về đẹp thì vẫn thua anh một tí.”

Cô kiều nữ: “…”

Ninh Ninh thờ ơ đứng một bên, biên kịch kiêm nam diễn viên chính thì mắc bệnh tự luyến, nữ diễn viên chính thì là kiều nữ, đạo diễn thì lúc nào cũng rưng rưng nước mắt… Cô biết vì sao bộ phim này lại thất bại đến vậy rồi!

“… Xin chào…” Một giọng nói rụt rè chợt vang lên, mang theo chút do dự và cảm giác không tự tin tột đỉnh, “Xin hỏi đây có phải là… nơi thử vai cho Bóng Ma Rạp Hát không ạ? Không không, tôi muốn hỏi là… Nơi này còn thiếu người không ạ?”

Ninh Ninh và mọi người quay lại nhìn, thấy cánh cửa hé ra một nửa, một cô gái lấp ló sau cánh cửa, gương mặt thanh tú xinh đẹp, ước chừng hai mươi tuổi, áo sơ mi trắng, quần đen, tóc bím đuôi sam, trông có vẻ quê mùa, gương mặt mang vẻ sợ sệt và ước mơ khám phá thế giới của một người từ quê nhỏ ra thành phố lớn.

Đạo diễn cùng Trần Quan Triều mấy ngày nay đã gặp nhiều loại người như vậy, nên cũng không phản ứng gì, Trần Quan Triều còn mất kiên nhẫn xua xua tay: “Không thiếu không thiếu, cô đi đi.”

Nhưng khi Ninh Ninh nhìn thấy cô ấy, tất cả những chuyển động và âm thanh đều ngừng lại, sự xuất hiện của cô giống như một pha quay chậm, mỗi một hình ảnh đều mang màu sắc tươi đẹp của hoài niệm, thương cảm, tình yêu, cùng quyến luyến, phản chiếu trong mắt Ninh Ninh, nước mắt dần làm mờ tầm mắt cô.

Cô thầm gọi trong lòng: “Mẹ…”

“Không thiếu người nữa ạ?” Ninh Ngọc Nhân thời trẻ không có can đảm tranh đoạt với ai, cô thất vọng cúi đầu, đang muốn xoay người đi, lại bị một người từ sau kéo lại.

“Để cô ấy thử xem.” Ninh Ninh nói với đạo diễn và Trần Quan Triều, sau đó quay đầu, đôi mắt ửng đỏ nhìn Ninh Ngọc Nhân, cười nói, “Cô diễn thử cho họ xem đi.”

Ninh Ngọc Nhân có phần luống cuống, bị Ninh Ninh kéo đến trước mặt mọi người, Trần Quan Triều chán chường đảo mắt, thuận miệng nói: “Vậy thì diễn thử cảnh tỏ tình với nam chính xem nào.”

Thấp thỏm liếc Trần Quan Triều một cái, lại dè dặt liếc Ninh Ninh một cái, dường như nhận được chút can đảm trong ánh mắt Ninh Ninh, Ninh Ngọc Nhân hít sâu vài cái, sau đó đột ngột ngẩng đầu, lỗ mũi phồng lên, mắt trợn trừng, y như một con gấu mù đang hùng hục lao xuống núi, gào lên với Trần Quan Triều: “Em yêu anh!!!!!!!”

Trần Quan Triều: “…”

Ninh Ninh: “…”

* Zinny: Phân đoạn The Mirror: (Ninh Ninh đóng vai Bóng Ma trong đoạn này, còn Trần Quan Triều đóng vai nữ chính Christine)

Zinny chém tung tóe mấy lời thoại của Bóng Ma, rất mong nhận được góp ý của các bạn :'<

Phim 20


Chương 20: Mẩu tin trên báo

Mùa hè năm 1987.

Rầm —

Một vật nặng từ trên cao rơi xuống, tiếp đất ngay trước mắt Văn Vũ.

“Có người nhảy lầu —”

Tiếng người phụ nữ thét chói tai cùng tiếng bước chân hỗn loạn vang bên tai Văn Vũ, Văn Vũ mấp máy môi, hô gọi thi thể trước mắt: “Mẹ…”

Đây là từ cuối cùng thằng bé thốt ra.

Sau đó, nó bị mất giọng, không bao giờ nói ra một lời nào nữa.

Nửa tháng sau, Văn Vũ im lặng ngồi trong phòng, trong phòng không lắp điều hòa, cũng không có quạt điện, người ngồi bên trong giống như ngồi trong một cái lồng hấp, nhưng nó chỉ cảm thấy cả người rét run.

Một người đàn bà mập mạp ngồi đối diện nó, trên gương mặt núng nính nhẫy mồ hôi, nói với vẻ ghét bỏ: “Nhà tao nuôi hai đứa nhỏ đã cực lắm rồi, tiền đâu mà nuôi thêm đứa nữa?”

“Tôi sắp đi làm xa, chẳng lẽ còn phải dắt một đứa bé đi cùng?” Một gã gầy nhom phe phẩy cái quạt cói trong tay nói.

“Nhìn em làm gì?” Bị hai bọn họ nhìn, gã đầu trọc đang uống bia bị sặc, sau đó lau miệng nói, “Thôi ngay đi, em còn phải đi kiếm bạn gái nữa chứ, dắt theo một đứa con ghẻ kè kè bên cạnh thì cua gái thế nào được?”

Một đám người đùn đẩy lẫn nhau, không ai muốn nhận củ khoai lang bỏng tay này, lúc này cửa phòng mở ra, một người họ hàng quay đầu lại nhìn: “Ồ, Tiểu Ninh tới rồi à.”

Ninh Ninh mặt mũi bầm dập đứng ở cửa, chiếc váy hai dây màu đỏ trên người còn chưa kịp thay ra, ôm lấy cơ thể quyến rũ, tỏa ra một hương vị mê hoặc rẻ tiền.

Cô thất tha thất thểu đi vào phòng, tùy tiện tìm một góc ngồi xuống, mở ba lô lấy một chai rượu xoa bóp, vừa xoa lên đùi, vừa âm thầm đánh giá thằng bé ngồi đối diện.

Vừa tới đây, những gì cô biết rất ít, chỉ biết là mẹ thằng bé vừa nhảy lầu tự tử, lúc còn sống cô ta chẳng dành dụm được gì, sau khi chết cũng chẳng để lại thứ gì, cho nên đám họ hàng thân thích chẳng ai muốn cưu mang nó.

Không chỉ không chịu cưu mang nó, bà béo kia còn bước lên, túm tóc thằng bé giật lấy giật để, mắng nhiếc: “Mày chỉ biết làm khổ bọn tao, sao mày không chết theo con mẹ rác rưởi của mày luôn đi? Đồ quái vật!”

… Quái vật?

Ninh Ninh đang bôi rượu thuốc chợt khựng lại, đột ngột từ dưới đất bật dậy, bước tới chỗ bà béo đang rủa sả không ngừng kia, sau đó giơ chai rượu xoa bóp lên qua đầu bà ta, ào —

“Á!” Tự nhiên bị xối nước, bà béo hét lên, sau đó quay lại chửi, “Con đ* chó chết mày làm gì thế hả?”

Ninh Ninh cười gằn, hiện giờ cô hận nhất hai từ, xấu xí và quái vật, trong đó quái vật còn ghét hơn xấu xí, cô đập cái chai xuống bàn, chai vỡ, cô chỉa lỗ hổng về phía bà ta, cười hỏi: “Thế bà muốn gì nào?”

Hai người còn lại vội vàng tách bọn họ ra, thật ra họ không kéo thì bà béo cũng sẽ tự tránh ra, lúc này trông Ninh Ninh rất đáng sợ, giống như miệng núi lửa sắp phun trào, nhất là khi cô mỉm cười, trông còn đáng sợ hơn.

“Muốn làm anh hùng cái đếch gì.” Ngồi lại vào chỗ, bà béo nhỏ giọng lẩm bẩm, “Loại đ* đượi như mày, chẳng lẽ còn muốn nuôi cái thứ quái vật này?”

Ninh Ninh không nói một lời ngồi trở lại chỗ cũ, dùng chỗ rượu còn lại tiếp tục xoa bóp vết thương, bà ta nói không sai, thân xác này của cô quả thực không thích hợp nuôi một đứa trẻ.

Cô xuyên vào thân xác của bà cụ khi còn trẻ, hiện giờ cô là cô của nhân vật chính Văn Vũ, tên là Văn Tiểu Ninh. Cô không ngờ bà cụ đáng thương kia khi còn trẻ lại buôn hương bán phấn, hơn nữa kiếm tiền không phải để nuôi thân, mà để đưa cho bạn trai tiêu xài.

Vết thương trên người là do vừa đánh nhau mà ra — bà cụ nhẫn nhịn được, nhưng Ninh Ninh thì không.

Ninh Ninh đánh nhau với gã một trận, cuối cùng dùng ghế đập cho gã ngã lăn ra đất bất tỉnh, cô tùy tiện lau máu mũi mấy phát, rồi lục tung mọi thứ, cả thứ đáng giá lẫn không đáng giá, và chút tiền còn sót lại, nhét hết vào trong túi, sau đó xách túi đi khỏi nhà gã bạn trai kia.

Sau đó cô vừa đi đường vừa hỏi, chạy tới nơi này, vừa lúc đuổi kịp một đám người đang đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, mụ béo hét chói tai: “Mày muốn ở với ai? Mày nói ra xem nào!”

Ninh Ninh không tham gia, cô tiếp tục xoa vết máu bầm trên đùi, xoa được một lúc, đột nhiên chậm rãi ngẩng đầu, từ cẳng chân khẳng khiu trước mắt nhìn lên, thấy thằng bé đang đứng ngay trước mặt.

Đó là một thằng bé tóc mịn như tơ, lông mi rất nhỏ, thoạt nhìn thanh mảnh tinh tế như con búp bê sứ, nó đứng trước mặt Ninh Ninh, lặng lẽ đưa tay về phía cô.

“Đừng chọn tao.” Ninh Ninh bật cười một tiếng, “Tao còn không lo nổi cho mày một bữa cơm đâu nhóc ạ.”

Nhưng Văn Vũ lại yên lặng nhìn cô chăm chăm, bàn tay vươn ra vẫn không rút lại.

“Đừng có chọn tao!” Ninh Ninh nghiêm mặt, lặp lại một lần nữa, “Tao không có tiền nuôi mày ăn đâu!”

Từ kinh nghiệm lần trước, cô không định có mối quan hệ sâu sắc cùng những nhân vật trong phim, cô sẽ hoàn thành di nguyện của Văn Tiểu Ninh, giúp Văn Vũ khi thằng bé gặp nguy hiểm, nhưng sẽ không làm gì hơn thế — bởi vì cô sợ! Trao đi một tình cảm quá đau khổ, nhận được tình cảm còn đau khổ hơn, mất đi tình cảm đó còn đau khổ hơn nữa, dùng một câu thời thượng sẽ là: Thân thể trẫm đã bị khoét đến trống rỗng rồi!

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng, vẫn là mụ béo dẫn Văn Vũ đi, ba người còn lại bao gồm Ninh Ninh, đều không đủ điều kiện kinh tế để nuôi một đứa trẻ.

“Thằng xúi quẩy!” Mụ béo nhổ một bãi nước bọt, túm cánh tay Văn Vũ, hầm hừ đi ra ngoài, trên đường, thằng bé chốc một lại quay đầu, đôi mắt nhìn Ninh Ninh đăm đăm.

“Đừng nhìn tôi như thế!” Ninh Ninh lạnh mặt, nghĩ thầm, “Thân tôi còn chẳng lo xong đây!”

Trong túi không còn nhiều tiền, muốn có được một cuộc sống ổn định trong năm 1987, cô cần kiếm một công việc đủ sống, đương nhiên không thể tiếp tục công việc kiếm tiền bằng thân xác, nhưng cô cũng không muốn làm công nhân ở xưởng dệt hoặc nhà máy, cô hy vọng có thể tìm được một công việc ở trường quay hoặc rạp hát gì đó, nhưng điều này rất khó, cô chỉ có thể vừa đi làm công, vừa tìm kiếm tin tức về phương diện này.

Cuộc sống đã đủ gian nan, bạn trai cũ còn bám dai như đỉa, liên tục tới tìm cô xin nối lại tình cũ.

“Tiểu Ninh, anh sai rồi! Chúng mình quay lại với nhau đi!”

“Tiểu Ninh, anh không có tiền ăn cơm, về nhà nấu cơm cho anh đi!”

“Tiểu Ninh, quần áo anh rách cả rồi, em vá lại giúp anh với!”

“Tiểu Ninh, anh nhận tiền của ông chủ Tần rồi, em không nỡ lòng nào nhìn anh bị đánh chứ? Em ngủ với lão một đêm được không……”

“Không cần đến thằng cha Tần kia, để tao đánh luôn!” Ninh Ninh vung chổi lên!

Đến giờ tan tầm, ông chủ mời cô đi, bảo cô rằng, không chỉ mình cô không chịu được gã bạn trai cũ, ông ta và những công nhân khác cũng không chịu được gã bạn trai cũ của cô, cho nên mong cô thương xót, dẫn theo thằng cha này đi nhanh nhanh cho họ nhờ.

Mặt trời chiều ngả về tây, Ninh Ninh đi về nhà, một bên mắt tím bầm, đi sượt qua một người, sau đó ngừng chân, quay đầu nhìn về phía người nọ.

Văn Vũ vai đeo cặp sách cũng ngừng bước, nửa bên mặt sưng vều quay sang, bình tĩnh nhìn cô.

Trong chớp mắt đó, lại có cảm giác bi thương khi gặp được người cùng cảnh ngộ.

“Sao mình đa sầu đa cảm quá vậy?” Ninh Ninh âm thầm tự mắng mình một câu, quay đầu lại đi tiếp, đường phố năm 1987 không tới mức xa hoa truỵ lạc, cô trông thấy một sạp hàng bán đồ chơi bằng đường, trên sạp vẽ một khay tròn chứa mười hai con giáp, một đứa bé trả tiền, xoay cái khay, chiếc kim chỉ hướng xoay xoay rồi chỉ vào con rồng, đứa bé hưng phấn vỗ tay, chủ sạp hàng đổ đường nung chảy vào khay, phác thảo ra hình con rồng, sau đó nạy lên đưa cho đứa bé. Đứa bé giơ cao con rồng, nhảy nhót chạy trên vỉa hè, dọc theo con đường, quán xá muôn hình muôn vẻ, loại người gì cũng có.

Tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, tay phải của Ninh Ninh bị ai đó kéo nhẹ, cô quay đầu lại, thấy Văn Vũ đứng sau cô, chìa tay đưa cô một cái bánh rán bọc trong giấy báo, cái bánh đã lạnh, thấm đầy mỡ ra lớp giấy.

“Mày tự ăn đi, tao không đói.” Ninh Ninh rất đói, nhưng cô không thể ăn tranh của thằng bé được, bởi vì cô không biết, liệu đây có phải toàn bộ thức ăn ngày hôm nay của nó không.

Văn Vũ nhìn cô, xé một miếng bánh rán xuống, chỗ còn lại vẫn bọc trong giấy báo, đưa cả cho cô.

“…… Lấy lòng tao cũng chẳng ích gì đâu.” Ninh Ninh lạnh lùng nói, nhưng thằng bé chỉ mỉm cười đáp lại.

Thật là một đứa ngốc ngọt ngào. Ninh Ninh thầm lẩm bẩm một tiếng, cúi đầu cắn một miếng bánh rán, lúc đầu là từng miếng nhỏ, dần dần thành từng ngụm lớn, cuối cùng ăn ngấu nghiến, ăn xong, còn giở tờ giấy báo ra, xem còn sót lại tí vụn bánh nào không.

Sau đó, động tác của cô sững lại.

Nhìn nội dung trên báo, Ninh Ninh lẩm bẩm một tiếng, “Làm sao mà thế được?”

Đây là tờ báo từ tuần trước, trên đó đăng một mẩu tin như sau: Bóng Ma Rạp Hát cải biên từ Bóng Ma Trong Nhà Hát sắp khởi quay, công khai chiêu mộ nữ diễn viên chính từ cộng đồng, thời hạn cuối cùng là cuối tháng bảy, địa điểm phỏng vấn là rạp hát Hoa Lan.

Trong giây phút đó, trong lòng Ninh Ninh dấy lên cảm giác không chân thật mãnh liệt, rõ ràng cô bước vào bộ phim Đứa Trẻ Bị Bỏ Rơi mà? Vì sao Bóng Ma Rạp Hát lại xuất hiện ở đây? Khoan đã… Cẩn thận nhớ lại thì trong tài liệu mà Lý Bác Nguyệt đưa cô hình như có ghi, thời gian quay Bóng Ma Rạp Hát, chính là năm 1987.

“… Cuối tháng này hết hạn, vậy là còn ba ngày.” Ninh Ninh bỗng nhiên cầm tờ báo chạy đi, Văn Vũ ngẩn ra một chốc, đeo cặp sách chạy theo cô.

Ninh Ninh chạy thẳng đến nhà ga, thời này mua vé còn chưa cần thẻ căn cước, cũng không cần xếp hàng, thân thể khoẻ mạnh là hoàn toàn chen ngang được.

“Cho tôi một vé đi XX.” Ninh Ninh móc ra đồng tiền cuối cùng trong túi.

Người bán vé nhận tiền, nhìn ra sau cô rồi hỏi: “Một người hay hai người?”

Ninh Ninh quay đầu lại, thấy Văn Vũ đứng ở sau cô, còn thở hồng hộc vì vừa chạy gấp, gương mặt đỏ ửng. Thằng bé không nói được, lại dùng ánh mắt, dùng vẻ mặt, dùng bàn tay túm chặt góc áo cô, nói với cô rằng: Dẫn cháu theo với.

“…… Xin lỗi, tôi không có tiền mua vé cho cháu.” Ninh Ninh nói đầy khó khăn.

Ánh mắt Văn Vũ tối sầm xuống, không làm nũng ăn vạ, chỉ vừa yên tĩnh vừa thất vọng cúi đầu.

“…… Lần này tôi đi nơi khác, là để xác định một chuyện.” Ninh Ninh chậm rãi ngồi xổm xuống, muốn vươn tay xoa đầu thằng bé, nhưng lại cảm thấy thân mật quá thì không tốt, bàn tay đưa ra đến nửa đường lại thu về, nhìn nó nói, “Xác định chuyện đó xong, tôi sẽ trở về, hoặc dẫn cháu đi cùng.”

… Sao có thể để một người sang năm sẽ chết lúc nào chẳng hay rời khỏi tầm mắt của cô chứ?

Văn Vũ bình tĩnh nhìn cô một lúc lâu, bỗng nhiên nắm tay cô, gỡ ngón tay cô ra, rồi móc đầu ngón tay gầy gò trắng xanh của mình vào đầu ngón tay cô.

Sau đó, thằng bé ngẩng đầu, tặng cô một nụ cười ấm áp, không chút mây mù, tràn đầy tin tưởng.

Lời tác giả:

Quyển trước cho nữ chính kỹ năng “nhập vào nhân vật”, quyển này bắt đầu cho cổ kỹ năng “thoát khỏi nhân vật”… Nếu không tui nghi cổ sẽ gạt tui đi làm Chúa Tể Hắc Ám lắm!!!